Nhạc Tuần này: Nhạc Không Lời

vuthanhhoa.net  thân mời tất cả Bạn Đọc, các Nhà Văn, Nhà Thơ, các Blogger góp ý, chia sẻ và cộng tác cho trang web ngày càng hoàn thiện và phong phú!

   Liên hệ  Chủ bút bằng các E-mail sau:    vuthanhhoa.vt@gmail.com  hoặc  thanhhoa_vtau@yahoo.com.vn

( Vì có nhiều chuyên mục và bài viết, Chủ bút e không thể hồi âm từng comment  đến quý vị được nên mọi trao đổi xin ghi lại trên mục  Tác giả hồi âm bạn đọc để tiện hồi đáp.  Trân trọng. )

Mời các bạn mua sách của Vũ Thanh Hoa – tại đây
Truy cập vào Vũ 
Thanh Hoa facebook – tại đây


Người nhìn thấu linh hồn

Tập truyện ngắn của Vũ Thanh Hoa.
Sách  c
ó tại nhà sách Hoàng Cương
161 Nguyễn Văn Trỗi – TP Vũng Tàu
ĐT: 
0643 818 683; Email: hoangcuong1@gbook.vn.

Lời cầu hôn đêm qua
Tập Thơ của Vũ Thanh Hoa.
Sách có tại nhà sách Hoàng Cương
161 Nguyễn Văn Trỗi – TP Vũng Tàu
ĐT: 0643 818 683
Email: hoangcuong1@gbook.vn.

 

VTH – “Trong bất cứ hình thức văn học nào, cũng có sự chọn lựa tổng quát một giọng điệu, một đặc tính, nếu ta muốn gọi như thế, và chính tại đây nhà văn tự cá thể hóa rõ ràng, bởi chính ở đây anh ta dấn thân. Ngôn ngữ và văn phong là những dữ liệu có trước khi hành ngôn được đặt thành vấn đề, ngôn ngữ và văn phong là sản phẩm tự nhiên của Thời đại và của nhân thể sinh học; nhưng bản sắc hình thức chỉ thực sự hình thành bên ngoài sự sắp đặt của những chuẩn mực ngữ pháp và những hằng số của văn phong, ở nơi mà dòng chảy văn bản, thoạt tiên được tập hợp và bao hàm trong một tính chất hành ngôn tuyệt đối vô tư, cuối cùng sẽ trở thành một ký hiệu trọn vẹn, sự lựa chọn một cách ứng xử của con người, sự khẳng định một cái Thiện nào đó, do vậy đưa nhà văn dấn mình vào thế hiển nhiên và truyền đạt một hạnh phúc hay một mối bất an, và nối liền hình thức vừa thông thường vừa đặc biệt của lời nói anh ta với Lịch sử rộng lớn của những người khác.” – vuthanhhoa.net sẽ trích đăng một số phần trong loạt bài “Độ không của lối viết” bàn về bản chất của hình thức và giá trị ngôn ngữ hay nói một cách khác là lối viết của nhà văn của Roland Gérard Barthes – nhà phê bình lý luận văn học, triết gia người Pháp:

>> Cái chết của tác giả – Roland Barthes

44

Mở đầu

Hébert không bao giờ bắt đầu một số báo Cha Duchêne mà không cho vào đấy mấy cái “cút xéo” với lại “mẹ kiếp.” [1] Lối văng tục ấy chẳng có nghĩa gì cả, nhưng nó báo hiệu. Ðiều gì? Cả một tình thế cách mạng. Vậy đó, ví dụ về một lối viết mang chức năng không chỉ truyền đạt hay biểu thị mà còn thiết lập một vùng ngôn ngoại, nó vừa là Lịch sử vừa chỉ rõ ta đứng về phía nào trong lịch sử đó.

Không có hành ngôn viết phi thái độ và điều đúng với báo Cha Duchêne cũng đúng với văn học. Văn học cũng phải báo hiệu một điều gì đó, khác với nội dung và hình thức cá biệt của nó, và là giới vi của chính nó, đích thị cái xác lập nó là Văn học. Từ đó ta có một tập hợp các ký hiệu nào đấy không liên quan gì với lý tưởng, ngôn ngữ lẫn văn phong, và nhằm xác định giữa dày đặc tất cả các phương thức biểu đạt có thể có, sự đơn độc của một hành ngôn nghi thức. Tôn ti thiêng liêng đó của các ký hiệu viết đặt Văn học [2] thành một thiết chế và hẳn muốn tách nó ra khỏi Lịch sử, bởi không giới vi nào được thiết lập không nhằm trường tồn; song chính tại nơi Lịch sử bị chối bỏ thì nó lại tác động rõ rệt hơn cả; vậy nên có thể phác họa một Lịch sử của hành ngôn văn học, không phải là lịch sử ngôn ngữ, cũng chẳng phải lịch sử các văn phong, mà chỉ là lịch sử các ký hiệu văn học, và có thể tin rằng lịch sử hình thức này, theo cách riêng của mình, không hề kém sáng rõ, biểu lộ mối liên hệ của nó với lịch sử sâu thẳm.

Ðương nhiên đó là một mối liên hệ mà hình thức có thể biến đổi cùng với chính Lịch sử; không cần phải viện đến một lối quyết định luận trực tiếp để nhận ra sự hiện diện của Lịch sử trong một số phận của các lối viết: ở đây tuyến chuyển động lôi cuốn các biến cố, các tình thế, các tư tưởng suốt chiều dài Lịch sử ấy ít gây hệ quả hơn là những giới hạn của một lựa chọn. Lịch sử lúc này hiện ra trước mặt nhà văn như là sự lên ngôi của một chọn lựa tất yếu giữa bao nhiêu đạo lý hành ngôn; nó buộc nhà văn hàm nghĩa cho Văn học theo những khả năng mà anh ta không làm chủ được. Ta sẽ thấy, chẳng hạn, sự thống nhất ý thức hệ của giai cấp tư sản đã tạo nên một lối viết đơn nhất, và ở các thời kỳ tư sản (tức là các thời kỳ cổ điển và lãng mạn) hình thức không thể bị phá vỡ bởi vì ý thức không bị phá vỡ; và ngược lại, ngay khi nhà văn không còn là nhân chứng của cái toàn xưng để trở thành một ý thức khốn khổ (vào năm 1850), hành động đầu tiên của anh ta là chọn lấy một thái độ dấn thân cho hình thức của mình, bằng cách chấp nhận hoặc chối từ lối viết trong thời kỳ trước đây của anh. Lối viết cổ điển đã vỡ tung ra như thế đấy, và toàn bộ Văn học, từ Flaubert [3] cho đến ngày nay, đã trở thành một cuộc đặt vấn đề về mặt hành ngôn.

Chính lúc đó, Văn học (từ này mới được sinh ra trước đấy ít lâu) thực sự được công nhận là một khách thể. Nghệ thuật cổ điển không thể tự nhận ra mình là một hành ngôn, nó đã là hành ngôn rồi, nghĩa là trong suốt, trôi tuột, thích ứng lý tưởng giữa một tinh thần toàn thể với một ký hiệu trang trí không có chiều dày và phi trách nhiệm; giới vi của hành ngôn đó mang tính xã hội chứ không phải có tính nguyên lai. Ta biết rằng đến cuối thế kỷ mười tám, sự trong suốt đó trở nên vẩn đục; hình thức văn học khai triển một quyền năng khác, độc lập đối với cấu trúc của nó và với lối uyển ngữ của nó, nó quyến rũ, nó mê hoặc, nó khích động, nó mang một trọng lượng; người ta không còn cảm nhận Văn học như một phương tiện truyền lưu ưu việt về mặt xã hội, mà như một hành ngôn đặc dính, sâu thẳm, đầy bí ẩn, được ban phú cho ta vừa như một giấc mơ vừa như một đe dọa. Read the rest of this entry »

Lorenzo Duran gọi hồn của Lá

Đăng ngày 30/08/2015 trong mục Tác phẩm chọn lọc, Thế giới Sắc màu Lượt xem: 35 lần

VTH – Mùa thu, những chiếc lá phủ đấy trên những con đường lại khiến lòng người xao xuyến, chợt nhớ đến bài thơ “Chiếc lá’ của Vũ Thanh Hoa:

Vừa rơi chiếc lá đầu tiên
Nắng chưa kịp thức nỗi niềm riêng chung
Đã nghe chiếc lá cuối cùng
Giấu trong tĩnh lặng cả rừng xót xa

Vậy trong mỗi chiếc lá nhỏ bé sẽ giấu “trong tĩnh lặng” điều gì? nghệ sĩ Lorenzo Duran – Tây Ban Nha sẽ trả lời câu hỏi này cùng vuthanhhoa.net:

Sau khi học hỏi những kĩ thuật cắt giấy ở Châu Á và Châu Âu, nghệ sĩ Lorenzo Duran, người Tây Ban Nha, bắt đầu ấp ủ ý tưởng áp dụng những kĩ thuật đã học để cắt… lá. Anh bắt đầu thử nghiệm và phát hiện được nhiều loại lá bản cứng có thể giúp tạo nên được những nét cắt tuyệt đẹp. Lorenzo Duran gọi những tác phẩm của mình là “Naturayarte”.

Lorenzo Duran chỉ sử dụng những công cụ cắt giấy thông thường để cắt và tạo hình cho những chiếc lá cây của mình. Ban đầu Duran chỉ định làm những tác phẩm cho vui và tặng người trong gia đình, nhưng sau đó có rất nhiều người muốn mua các tác phẩm của anh. Tuy nhiên Duran không định giá cho các tác phẩm của mình mà để cho người mua các tác phẩm nghệ thuật của mình tự định giá cho chúng. Bên cạnh đó, anh Duran thậm chí còn sẵn sàng chia sẻ quá trình cắt lá trên web của mình cho các bạn trẻ thích khám phá có thể tự ngâm cứu. Từ những chiếc lá mỏng manh, đơn giản, con người cũng có thể tạo nên những kiệt tác nghệ thuật. Quả thật, óc sáng tạo và tài năng của con người là không có giới hạn, hãy cùng chiêm ngưỡng những tác phẩm kỳ diệu này:

1

21 Read the rest of this entry »

Nắng cuối trời (87) – Vũ Thanh hoa

Đăng ngày 28/08/2015 trong mục Truyện dài, Truyện dài kỳ, Truyện Vũ Thanh Hoa Lượt xem: 75 lần

>> Nắng cuối trời (86) – Vũ Thanh hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

87. H rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc, nơi có căn nhà họ vẫn từng hẹn hò trước đây nhưng khi Trang nhìn qua kính chiếu hậu, nàng bảo:

- Em nhận ra hai thằng đi xe Nouvo tấn công em lúc sáng đang bám theo xe mình anh à…

H giảm tốc độ, lập tức hai tên kia cũng chạy chậm lại. Anh bèn tăng tốc, chúng cũng điên cuồng bám theo. H bảo:

- Em cài chắc dây an toàn, anh sẽ cắt đuôi chúng.

Chiếc xe của họ đang đi bình thường bỗng đột ngột dừng lại, hai thằng nhãi ranh đang bám theo với tốc độ cực nhanh nên không kịp ngừng, đến khi chúng vội vã giảm tốc độ thì loạng choạng, ngã nhào xuống ven đường. H đã tính toán trước, anh vòng ngược xe lại, quẹo qua con phố khác. Trang gần như nín thở vì sợ hãi nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh để H tập trung xử lý. H đi thẳng ra con lộ lớn, qua vòng xoay chật kín người rồi qua hai con phố quen thuộc…

- Về nhà anh sao?

Trang ngạc nhiên, H gật đầu mỉm cười:

- Các con qua bên ông bà nội ở, Mai thì bị bắt từ dạo ấy, hôm qua anh mới về lại căn nhà mình. Căn nhà lạnh lẽo và xáo trộn. Em về cùng anh nhé…

K87

Trang khẽ gật đầu. Biết là về nhà H lúc này khá nguy hiểm nhưng cũng chẳng biết chỗ nào an toàn hơn căn nhà của mình bây giờ? Thực lòng nàng cũng muốn hai người được bên nhau trong chính căn nhà của anh, để cùng chia sẻ cảm giác hạnh phúc trong mơ mà họ có chưa một ngày được hưởng trọn vẹn. Read the rest of this entry »

Hiện tượng bất thường

Đăng ngày 28/08/2015 trong mục Thư giãn, Truyện cười sưu tầm Lượt xem: 64 lần

Trước khi đi công tác, một anh chàng nhờ bà cụ hàng xóm trông nom cô vợ trẻ.

Anh ta dặn nếu thấy chuyện gì khác thường thì báo ngay cho anh ta.

Một tuần trôi qua êm ả.

Đầu tuần sau, anh ta nhận được điện thoại của bà cụ hàng xóm: Read the rest of this entry »

Những nhạc phẩm bất hủ về mùa thu

Đăng ngày 28/08/2015 trong mục Học Văn, Hồn Việt, Nhạc Việt, Thời cuộc Lượt xem: 62 lần

VTH – ‘Nhìn những mùa thu đi’, ‘Con thuyền không bến’ hay ‘Gửi gió cho mây ngàn bay’ đều là những tuyệt phẩm viết về mùa thu mà khi được cất lên, giai điệu của chúng có thể khiến bao thế hệ người nghe rưng rưng cảm xúc. Bạn hãy lắng chút lòng mình, để trái tim thổn thức cùng những ca khúc quen thuộc mà vẫn chưa bao giờ thôi quyến rũ với vuthanhhoa.net cuối tuần:

1. “Gửi gió cho mây ngàn bay” (nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – Từ Linh)

“… Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng, từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa…”

Mùa thu với bao vẻ đẹp nên thơ của đất trời đã gieo cảm xúc khiến nhạc sĩ Đoàn Chuẩn viết nên những giai điệu làm say đắm lòng người. Lá đổ muôn chiều, Chuyển bến hay Tà áo xanh đều được coi là những kiệt tác của âm nhạc VN. Trong số những tác phẩm viết về mùa thu của Đoàn Chuẩn, không thể không nhắc tới Gửi gió cho mây ngàn bay. Một bức tranh sinh động về thu Hà Nội đã được cố nhạc sĩ gửi gắm trong từng nốt nhạc và ca từ đầy lãng mạn. Read the rest of this entry »