vuthanhhoa.net  thân mời tất cả Bạn đọc, các Nhà Văn, Nhà Thơ, các Blogger góp ý, chia sẻ và cộng tác cho trang web ngày càng hoàn thiện và phong phú!
   Liên hệ E-mail:
vuthanhhoa.vt@gmail.com
thanhhoa_vtau@yahoo.com.vn       
Mời các bạn mua sách của Vũ Thanh Hoa tại đây

http://gioitregiaoxutando.wordpress.com/

Trân trọng cám ơn!

( Vì có nhiều chuyên mục và bài viết, Chủ bút e không thể hồi âm từng comment  đến quý vị được nên mọi trao đổi xin ghi lại trên mục  Tác giả hồi âm bạn đọc để tiện hồi đáp.  Trân trọng. )

2. SỰ HỖN ĐỘN KÉO DÀI

>> 1: SỰ LÊN NGÔI CỦA THÓI VỤ LỢI

“Quan họ xin tiền” tại hội Lim ở thị trấn Lim, Tiên Du, Bắc Ninh - Ảnh: An Thái

Cái cảm giác bao trùm trong tâm trí nhiều người sau khi tham dự một số sinh hoạt văn hoá hiện thời không phải bao giờ cũng một chiều tốt đẹp. Ngược lại, trong nhiều trường hợp, người ta cảm thấy vừa phải đối diện với một thực thể hỗn độn. Giống như khi phải nghe quá nhiều tiếng ồn. Hoặc giống như khi đứng trước một mảnh vườn đủ các loại cây mọc lên mà không ra hàng ra lối gì hết. Mọi thứ đều có song trật tự lại thiếu, và có những sự pha tạp tuỳ tiện, không dễ chấp nhận.
Cái cảm giác ấy trở nên nặng nề hơn khi đến một số lễ hội. Ở hội này, nhìn quanh chỗ nào cũng thấy biển quảng cáo, hết Cô-ca hoặc Pep-si, lại đến Tai-gơ (trong một số trường hợp họ là nhà tài trợ chính nên mặc sức tung hoành). Và, ở hội kia, trong khi thiếu vắng những trích đoạn văn hoá dân gian cổ truyền có khả năng dựng tạo không khí huyền thoại thì ngược lại nhan nhản những trò chơi “hiện đại” chỗ này đu quay (hoặc xiếc mô tô bay) chỗ kia ném vòng ăn tiền. Thành thử người đến tham dự được sống với quá khứ thiêng liêng thì ít, mà phần nhiều toàn phải nhét vào tai những tiếng hò, tiếng quát thét, tiếng mời chào mua hàng “mua cái này đi ông anh”, “thử một chuyến may đi bà chị”. Ấn tượng còn lại sau một ngày dự hội do vậy là một cái gì nhoè nhoẹt, cái nọ lẫn vào cái kia, và người quẩn vào nhau, chen chúc hỗn hào, và bụi bay mù mịt. Giá mệt nhoài mà hào hứng không sao, đằng này mệt nhoài lại kèm theo bực bội.
Nói cho cùng, quy luật của lễ hội là quy luật của đám đông. Quanh năm làm ăn vất vả, được ít ngày rỗi rãi, chẳng lẽ lại bắt mọi thứ vào khuôn khổ như trong một buổi họp? Hoặc với khách thập phương, phóng xe mấy chục cây số về đây để xả hơi, chẳng lẽ không được phép cười đùa ngả ngốn? Vâng, tôi biết có tới hàng trăm lý do để mỗi người về dự hội cho phép mình bừa bãi một chút, để rồi góp lại làm nên cái ồn ào lộn xộn của đám đông, và người ta bảo rằng rút cục chỉ có người xem người chứ có ai xem hay nghe được cái gì cho rõ ràng. Nhưng trong một chuyến đi theo đoàn du lịch bình dân sang Trung Quốc thời gian gần đây, khi vào thăm các danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở xứ người, tôi đã được chứng kiến những đám đông khác. Người cũng bạt ngàn, chen chân nhau mà đi, có những chỗ người đi sau chỉ thấy lưng của người đi trước, nhưng người ta vẫn giữ được trật tự, từ tốn, yên lặng và các ban tổ chức ở đó không cần giăng loa ra nhắc nhở kêu gọi! Hỗn độn không phải là định mệnh của mọi đám đông, càng không phải nhược điểm không thể sửa chữa của mọi lễ hội, chẳng qua do chúng ta không biết bảo nhau mà thôi.

Read the rest of this entry »

Xã hội thông tin kéo theo nó là những bất ổn về tri thức. Việc tiếp nhận lý thuyết văn học nước ngoài vào Việt Nam không còn là vấn đề giao lưu học thuật, mà thực sự đã trở thành mối lo âu của sáng tạo. Văn học Việt Nam đương đại có thể đang đi lại vết xe lịch sử của văn học miền Nam những năm 1960-1970.

Nhà phê bình trẻ Ngô Hương Giang

Một câu hỏi đặt ra là, văn học Việt Nam sẽ làm gì để bứt phá, vượt thoát khỏi những hấp dẫn của lý thuyết, của thông tin liên tuyến? Câu hỏi ấy khởi đầu cho truy vấn vượt thoát thực tại có xu hướng chống đối lại khả năng sáng tạo tinh thần của con người, chống đối lại nhân bản văn học. Một thử thách mà văn học Việt Nam cần phải vượt qua.
Lịch sử tư tưởng văn học Việt Nam đã in dấu những ám ảnh của văn học đô thị miền Nam trước 1975, có thể nói, chưa giai đoạn tư tưởng văn học nào lại đồng đều và có ảnh hưởng mạnh như giai đoạn này. Sáng tạo văn học được đặt trên nền của tư duy triết học, nhằm kiến lập thế giới và luận thuyết văn học riêng. Các tác giả miền Nam đã bỏ qua giai đoạn thai nghén của triết học, nhằm sinh hạ đứa con lý thuyết mỹ học/ lý thuyết văn học độc đoán, có tính bề nổi. Họ đi ra từ triết học và đưa triết học vào văn học để sáng tạo thế giới nghệ thuật, trên tinh thần giải- tư tưởng. Một nền văn học như thế, tôi gọi là nền văn học khai phóng.
Cũng thật dễ hiểu, khi nền văn học Việt Nam ở các đô thị miền Nam trước 1975 dường như vắng bóng các lý thuyết văn học, vắng bóng các lý thuyết gia. Nói đúng ra, nền văn học đó đã cô lập khả năng sản sinh, vùng vẫy và áp đặt từ phía các lý thuyết văn học. Tìm lại các tư liệu bị lãng quên, khó thấy cuốn sách nào có tính chất giới thuyết các lý thuyết văn học, lại càng khó thấy sự lai vãng của những cuốn sách mang tên “lý luận/ lý thuyết văn học”. Đó là câu hỏi lớn, mà mọi truy vấn về nó kèm theo những suy tư phản tỉnh. Rất nhiều nhà văn, nhà phê bình văn học được sinh ra từ mái trường triết học. Triết học tự nó không phải là lý thuyết, mà là truy vấn về bản chất của tồn tại. Khi truy vấn về bản chất của tồn tại được khai mở, là một ý thức cá thể của chủ thể được khai phóng và không ngừng được khai phóng cho đến khi chủ thể tự phản tỉnh, tự phê phán mình, tạo đà cho ý thức mới nảy sinh. Do đó, sáng tạo văn học là cuộc đối thoại bất tận với chính mình của chủ thể diễn giải. Với ý nghĩa ấy, các tác giả lớn của văn học đô thị miền Nam trước 1975 thường kiêm trong mình vai trò của nhà nghiên cứu triết học. Điều này giúp họ có khoảng không tự do để suy tưởng về cuộc đời và về chính mình, mở ra sự sáng tạo trong thế giới tinh thần.
Read the rest of this entry »

Thi…hôn

Đăng ngày 21/02/2012 trong mục Muôn mặt cuộc sống, Ngẫm nghĩ, Sự kiện, Thời cuộc Lượt xem: 15 lần

VTH – Và người ta nghiện thi, cái chi chi cũng thi, để cố dành một… chiến thắng? Và “hôn” bỗng được đem ra “so găng”…

Một cuộc thi hôn kỳ lạ với giải thưởng là nhẫn kim cương được tổ chức ở Trung Quốc, trong đó các đôi tình nhân cõng, bế nhau khi hôn, đến mức có đôi nằm vật ra vì mệt.
>> Thi hôn ở Trung Quốc

Hơn 50 cặp đến từ nhiều địa phương khác nhau trên khắp đất nước Trung Quốc đã tụ họp về thành phố Hợp Phì, tỉnh An Huy hôm 18/2 vừa qua để tham gia cuộc thi hôn.
Với hy vọng trở thành người chiến thắng, nhiều cặp đã không ngại ngần thể hiện những màn khóa môi nóng bỏng trong nhiều tư thế lạ thường.
Đôi này sau một thời gian khóa môi thì mỏi quá nên nằm vật ra sàn, nhưng vẫn hôn tiếp.

Read the rest of this entry »

VTH – Từ xưa đến giờ, mỗi khi lũ bạn lăm lăm “mối lái” cho tôi một chàng thuộc diện “ngoại đạo”, tôi thường năn nỉ trước: “Mày giới thiệu tao thế nào cũng được, chỉ xin mày đừng có giới thiệu tao… mần thơ nhé! Nhớ đấy, nhớ đấy!” 

Ngay từ những năm sau Thế chiến thứ hai, thi ca là thể loại văn chương luôn bị đặt trong tình trạng dự báo “tuyệt chủng”. Thế mà hơn nửa thế kỷ qua, dù có bao gập ghềnh thơ cứ sống…

Khi văn hóa nghe – nhìn phát triển lấn át văn hóa đọc, rồi bước sang thời đại văn hóa Internet, lần nữa các nhà tiên tri giả chộp lấy cơ hội, lại lớn tiếng tuyên bố tiếng chuông đưa tang thi ca đang được đánh tới hồi cuối. Nhưng, thơ cứ sống nhăn!

Người làm thơ nhiều, người đọc thơ chẳng có bao nhiêu

Thông tin không chính thức, tại Mỹ mỗi năm có hàng ngàn tờ báo về thơ ra đời rồi… chết. Ở Pháp, tình trạng cũng không lấy gì làm khấm khá hơn. Các nhà thơ ở các nước tiên tiến than ế đã đành, ngay nước Việt Nam tự hào là đất nước thơ, các nhà thơ của ta cũng than thơ in ra không bán được, mà biếu tặng cũng không… chạy!

Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

Chưa nói nhà sách ở tỉnh lẻ, ngay các hiệu sách lớn tại trung tâm văn hóa lớn như TP.HCM dẫu nhiệt tình với thơ tới đâu cũng đẩy quầy thơ vào một góc cực kỳ khiêm tốn. Tại chốn hẻo lánh này, tập thơ trưng bày chủ yếu là các tác giả cổ điển hay tác phẩm được dùng dạy trong nhà trường; còn thơ đương đại nếu có chỉ có mặt lác đác dăm ba người. Vậy mà các thế hệ người làm thơ cứ liên tục nối đuôi nhau xuất hiện. Hàng năm, các tập thơ cứ cấp tập được cho ra lò.

Cuối thế kỷ trước, mỗi năm cả nước có non ngàn tập thơ ra đời. Rồi sang thập niên thứ hai của thế kỷ 21, lượng đầu tập thơ được in vẫn tăng lên đều đặn. Đó là chưa kể thơ in photocopy, thơ đăng báo, thơ đưa lên mạng…

Read the rest of this entry »

Nàng “Tây Thi“ phiên bản mới nhất - Ô Tĩnh Tĩnh trong phim “Tây Thi bí sử“. Nữ diễn viên trẻ bị chê nhan sắc quá tầm thường so với hình ảnh một tuyệt đại mỹ nhân như Tây Thi.

VTH - Tây Thi vốn là một người con gái rất đẹp thời Xuân Thu , đứng đầu trong Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc.  Tây Thi là người ở thôn Tây, vậy nên gọi là Tây Thi. Tương truyền Tây Thi đẹp đến nỗi, ngay cả khi nàng nhăn mặt cũng khiến người ta mê hồn. Khi nàng giặt áo bên bờ sông, bóng nàng soi trên mặt nước sông trong suốt làm nàng thêm xinh đẹp. Cá nhìn thấy nàng, say mê đến quên cả bơi, dần dần lặn xuống đáy sông. Từ đó, người trong vùng xưng tụng nàng là “Tây Thi Trầm Ngư”. Vì thế được chọn để đóng vai Tây Thi, hẳn là một vinh dự nhưng cũng là một áp lực lớn cho diễn viên…

Ngay sau khi bộ phim “Tây Thi bí sử” phát sóng hôm 11/2, báo chí Trung Quốc đã so sánh nàng Tây Thi mới và các phiên bản cũ của An Dĩ Hiên, Tưởng Cần Cần, Quách Thiện Ni…

 


Nàng “Tây Thi“ phiên bản mới nhất – Ô Tĩnh Tĩnh trong phim “Tây Thi bí sử“. Nữ diễn viên trẻ bị chê nhan sắc quá tầm thường so với hình ảnh một tuyệt đại mỹ nhân như Tây Thi.

Diễn viên trẻ Dĩnh Nhi vào vai Tây Thi trong bộ phim
Diễn viên trẻ Dĩnh Nhi vào vai Tây Thi trong bộ phim “Anh hùng” – phim có sự tham gia của Ảnh đế TVB – Trịnh Gia Dĩnh. Cô không nhận được nhiều lời khen cho vai diễn nặng ký.
An Dĩ Hiên
Năm 2005, An Dĩ Hiên vai Tây Thi trong bộ phim cổ trang “Ngọa tân thường đảm”. Nàng Tây Thi của An Dĩ Hiên vừa xinh đẹp, vừa sắc sảo.

Read the rest of this entry »