Nhạc Tuần này:After The Rain – Michael Jones (Piano)

vuthanhhoa.net  thân mời tất cả Bạn Đọc, các Nhà Văn, Nhà Thơ, các Blogger góp ý, chia sẻ và cộng tác cho trang web ngày càng hoàn thiện và phong phú!

   Liên hệ  Chủ bút bằng các E-mail sau:    vuthanhhoa.vt@gmail.com  hoặc  thanhhoa_vtau@yahoo.com.vn

( Vì có nhiều chuyên mục và bài viết, Chủ bút e không thể hồi âm từng comment  đến quý vị được nên mọi trao đổi xin ghi lại trên mục  Tác giả hồi âm bạn đọc để tiện hồi đáp.  Trân trọng. )

Mời các bạn mua sách của Vũ Thanh Hoa – tại đây
Truy cập vào Vũ 
Thanh Hoa facebook – tại đây


Người nhìn thấu linh hồn

Tập truyện ngắn của Vũ Thanh Hoa.
Sách  c
ó tại nhà sách Hoàng Cương
161 Nguyễn Văn Trỗi – TP Vũng Tàu
ĐT: 
0643 818 683; Email: hoangcuong1@gbook.vn.

Lời cầu hôn đêm qua
Tập Thơ của Vũ Thanh Hoa.
Sách có tại nhà sách Hoàng Cương
161 Nguyễn Văn Trỗi – TP Vũng Tàu
ĐT: 0643 818 683
Email: hoangcuong1@gbook.vn.

TCS

 Mời bạn nghe Trịnh Công Sơn diễn đạt mình qua những tuyệt phẩm cũa Ông:

Read the rest of this entry »

Trái tim phụ nữ – William Butler Yeats (Anh)

Đăng ngày 01/04/2015 trong mục Tác phẩm chọn lọc, Thế giới Thơ Lượt xem: 52 lần

 Trái tim phụ nữ31A

Căn phòng nhỏ có để làm gì đâu
Và nguyện cầu, nghỉ ngơi trong tĩnh lặng
Chàng dẫn tôi đi về miền u ám
Chúng tôi nằm ngực sát ngực bên nhau.

Tôi đâu có cần gì mẹ lo âu
Ngôi nhà đây, nơi này tôi sưởi ấm
Bóng đen của mái tóc tôi dày rậm
Giấu hai người khỏi những nỗi buồn đau.

Read the rest of this entry »

VTH – Lối mòn suy diễn của độc giả về tác giả: Nhân vật của họ thường tái hiện lại cuộc đời tác giả? Vậy hãy thử “tự tử” để nhân vật mình “thoát xác”? Hẳn tác giả sẽ đến cái đích khách quan và tự do cho tác phẩm của mình? Đó là khát vọng của người viết, muốn từ bỏ cái Tôi, bởi “Gán một Tác giả cho văn bản nghĩa là áp đặt cho văn bản ấy một thời hạn, là trang bị cho nó một ý nghĩa sau cùng, là khép lại việc viết” để “trải qua một đảo lộn đến tận căn cốt, thay vì đưa cuộc đời mình vào cuốn sách – một điều đã được lặp đi lặp lại, được sống cuộc đời mình như một tác phẩm lấy hình mẫu từ  cuốn sách của chính mình …

128

CÁI CHẾT CỦA TÁC GIẢ

Cho dù quyền uy của Tác giả cho đến giờ vẫn còn rất hùng mạnh (xu hướng phê bình gần đây thường chỉ củng cố thêm cho nó), rõ ràng từ lâu trong số người viết đã có những mưu toan lật đổ sự thống trị này.

roland-barthes

Roland Gérard Barthes (12 /11/1915 – 25 /3/1980) là một nhà lý luận văn học, triết gia, nhà kí hiệu học người Pháp.

Ở Pháp hiển nhiên Mallarme là người đầu tiên nhìn thấy, và nhìn xa đến tận cùng, yêu cầu phải đưa bản thân ngôn ngữ thế vào vị trí của kẻ cho đến giờ vẫn được coi như làm chủ nó; với Mallarme, cũng như với chúng tôi, chính ngôn ngữ mới là chủ thể phát ngôn chứ không phải tác giả: viết có nghĩa là thông qua một thực thể phi nhân cách hằng tồn tại (đừng nhầm lẫn với tính khách quan tự hoại của nhà hiện thực chủ nghĩa) để tìm cách đạt tới trạng thái chỉ có riêng ngôn ngữ là hoạt động, “diễn xướng”, chứ không phải “tôi”: đặc trưng của thế giới thi ca Mallarme là sự triệt tiêu tác giả để đề cao sự viết (mà điều đó, như ta sẽ thấy về sau, có nghĩa là khôi phục lại vị thế cho độc giả).

Valery, do bị hạn chế bởi triết lý về Bản thể của ông, đã tô vẽ khá nhiều vào lý thuyết của Mallarme, nhưng do đã bị lòng mến mộ hương vị cổ điển cuốn vào những bài tập mỹ từ pháp, ông không ngừng chất vấn và chế giễu vai trò Tác giả, nhấn mạnh bản tính ngôn ngữ học và gần như “ngẫu nhiên” trong công việc sáng tác của mình, và trong mọi tác phẩm văn xuôi của mình ông cổ động cho dạng thức tồn tại bằng ngôn từ tất yếu của văn học, so với nó, theo ông, mọi tham chiếu trở lại vào cõi bên trong của người viết đều là thuần mê tín. Và rõ ràng là ngay cả Proust, bất chấp những “phân tích” hiển nhiên mang tính chất tâm lý học của mình, luôn chủ tâm xóa nhòa không thương tiếc – bằng những lựa chọn tinh tế đến cực đoan – mối liên hệ giữa người viết và nhân vật: nhờ tạo dựng vai trần thuật không phải là người đã nhìn thấy hay cảm thấy, thậm chí không phải người đang viết, mà là người rồi sẽ viết (chàng trai trẻ trong cuốn sách – mà thật ra thì anh ta bao tuổi, anh ta là ai? – muốn viết mà không viết được, và cuốn sách kết thúc ở thời điểm rốt cuộc việc viết trở thành khả thể), Proust đã làm nên bản anh hùng ca cho lối viết hiện đại: trải qua một đảo lộn đến tận căn cốt, thay vì đưa cuộc đời mình vào cuốn sách – một điều đã được lặp đi lặp lại, ông đã sống cuộc đời mình như một tác phẩm lấy hình mẫu từ  cuốn sách của chính mình, nhờ thế chúng ta thấy rõ rằng không phải Charlus mô phỏng lại Montesquiou, mà chính Montesquiou – trong hiện hữu có tính lịch sử cũng như giai thoại của ông – chỉ là một mảnh vỡ có vai trò thứ yếu từ Charlus.

Sau rốt (để khỏi vượt quá lịch sử tiền hiện đại chúng ta đang kể), trường phái Siêu thực – dù không đời nào trao vị trí chúa tể cho ngôn ngữ, một thứ hệ thống, bởi tự mình xác định mục tiêu (một cách lãng mạn) là lật đổ tận gốc mọi thứ mã; một mục tiêu bản thân nó đã mang tính ảo tưởng, bởi các mã không thể xóa sổ được, chỉ có thể đem ra “lật lại” – bằng việc không ngừng phản lại táo bạo những nghĩa mà độc giả đoán chừng (“cú sốc” siêu thực trứ danh), bằng việc bắt bàn tay phải viết ra càng nhanh càng tốt những điều trí óc chưa kịp nắm bắt (lối viết tự động), bằng việc chấp thuận nguyên tắc về lối viết tập thể cũng như đưa nó vào thực hành, đã góp phần mình vào việc giải thiêng hình ảnh Tác giả.

Read the rest of this entry »

VTH – Thoáng gặp mình ngoài đường và đặc biệt là đọc thơ tình Vũ Thanh Hoa, khá nhiều người nhầm lẫn về tuổi tác, tất nhiên là nói theo tín hiệu mừng vì… đa số họ đoán trẻ hơn tuổi thật nhiều. Tập tản văn thứ 2 của nhà thơ Võ Chân Cửu: “Theo dấu nhà thơ”, trong đó có 2 chương nhắc đến Thơ và tác giả Vũ Thanh Hoa cùng giai thoại “nhầm tuổi”batting eyelashes… Mời Bạn đọc thông tin về sách và những cảm nhận của nhà thơ Võ Chân Cửu về “thanh nữ” Vũ Thanh Hoa day dreaming:

VCCUU1

Cuối tháng 3-2015, Công ty sách Phương Nam vừa phát hành tập tản văn thứ 2 của nhà thơ Võ Chân Cửu: Theo dấu nhà thơ. Sách dày 270 trang, in đẹp với tranh của họa sĩ Lê Thánh Thư ( bìa1), Lương Trường Thọ (bìa 4).

Cùng “theo dấu nhà thơ”

Sau “22 Tản mạn” (do NXB Hội Nhà văn & Công ty sách Phương Nam xuất bản, phát hành tháng 6-2013), tác giả Võ Chân Cửu lại “Theo dấu nhà thơ”-trong đó có bóng dáng chính mình-để phơi bày nguyên do tạo tác và sự xuất hiện của những bài thơ trước năm 1975 ở Sài Gòn và các đô thị miền Nam.

Không chủ trương đi sâu vào khắc họa chân dung văn học, nhưng ở đây, tính cách các nhà thơ được nhắc đến, ít nhiều cũng cho thấy nét đặc trưng của dòng chảy thơ ca giai đoạn trên. Đậm nét là những nổ lực vượt lên những trói buộc của thời thế, thoát khỏi ảnh hưởng người đi trước để tự làm mới sáng tác của chính mình. Đâu đó, có thể nghe ra sự ngậm ngùi bởi “được mùa quá ngắn” của lứa cầm bút được định danh vào giai đoạn 1968-1975, trong đó có tác giả tập sách.

Vẫn với lối viết ẩn dụ, nhiều chỗ mang tính tự sự, người ta thấy Võ Chân Cửu cố gắng lý giải “thơ chết từ đâu”, và “hoài niệm xuân xa”. Ở những bài thơ và những nhà thơ được nhắc đến sau cột mốc 1975, người đọc thấy rõ niềm tin mãnh liệt của tác giả về sức sống mãnh liệt của thơ ca trong ngôi nhà nghệ thuật chung. Sau Bùi Giáng, Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa, Hoàng Trúc Ly, Du Tử Lê, Nguyễn Đức Sơn, Phạm Công Thiện, Trần Tuấn Kiệt, Trần Xuân Kiêm…phần trích dẫn các bài thơ sau 1975 của các tác giả từng xuất hiện trước đó như Nguyễn Lương Vỵ, Hồ Ngạc Ngữ, Phù Hư, Nguyễn Miên Thảo…; kể cả những cây bút đang tiếp tục làm thơ ở nước ngoài như Vương Từ, Trần Vấn Lệ, Nguyễn Thanh Châu, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Thị Khánh Minh…cho thấy ý kiến về bản lĩnh tạo nên bản sắc của mỗi người làm thơ. Tác giả cũng có những ghi nhận độc đáo xung quanh các nhà thơ nữ từ Nhã Ca, Lý Thụy Ý, đến lớp đương thời như Ngô Thị Hạnh, Vũ Thanh Hoa, Trần Hoàng Vũ Nguyên…Thơ ca cần để “vinh danh nữ tính”…?- như các chị đã tự trả lời. Một số tác giả vốn nổi danh trong bộ môn nghệ thuật khác, được đưa vào đây như Đinh Cường (hội họa), Mang Viên Long, Trương Đạm Thủy (văn xuôi)…góp phần minh định sự bất diệt của cõi thơ (đích thực).

Read the rest of this entry »

Kể xấu chồng

Đăng ngày 27/03/2015 trong mục Thư giãn, Truyện cười sưu tầm Lượt xem: 102 lần

8chuyenBa bà hàng xóm rỗi việc ngồi nói xấu chồng.

Bà thứ nhất than phiền:

– Chồng tôi tệ lắm! Ông ta toàn chạy theo những mụ đàn bà khác. Tôi cứ nhìn thấy bất cứ đứa trẻ nào trên phố lại nghĩ rằng đó là con của ông ấy.

Bà thứ hai tiếp luôn:

– Chồng tôi thì lại khác, cứ luôn luôn thay đổi. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi, ông ta có phải là bố của mấy đứa con tôi không?

Read the rest of this entry »