Nhà thơ Trịnh Sơn

VTH – Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Sơn ở một quán café cùng với những người bạn thơ, cả hai chỉ gật đầu chào nhau. Tôi có thói quen gặp ai lần đầu thường quan sát nhanh và lấy “ấn tượng đầu tiên” về người đó, vì tôi tin rằng đó là “cảm giác khách quan” nhất. Dù tỏ ra khiêm nhường và lễ độ nhưng tôi vẫn nhận ra vẻ lãng tử và gan lì trong đôi mắt chàng trai này.

Thơ Trịnh Sơn gần đây được chú ý và có nhiều ý kiến, tôi bảo Sơn: “Em cứ bình thản sống đi em ạ, phải qua được các “ải” khen, chê, đàm tiếu mới thấy được “cái chân” của mình!” Sơn chỉ cười: “Em biết chị ạ”. Tôi thấy Trịnh Sơn ít nói, tôi vốn sợ những người nói nhiều.

Trịnh Sơn sinh năm 1982 tại Côn Đảo, khi ba má và gia đình bị bắt vì vượt biên. Cậu từng qua Mỹ cùng gia đình rồi lại trở về Việt Nam một mình, học dở dang 2 trường Đại học. Tôi hỏi: “Giờ em làm gì?” Cậu cho biết là đang “Thiết kế Cảnh quan – Hoa viên” Tôi bảo: “Nghề ấy cũng hay đấy nhưng em nên đi học tiếp nhé!”. Sơn làm thơ say mê và thầm lặng, ngày càng đằm và ấn tượng hơn.

Mời quý vị đọc chùm thơ của Trịnh Sơn để hiểu thêm về một chàng trai có tâm hồn khá phức tạp sống lặng lẽ ở một nơi xa xôi: Bà Rịa.

ÂN HUỆ

Anh thương em
Không giận
Một nửa láng giềng một nửa cả tin

Đôi khi khoảng trống mở ra cho ánh sáng chui vào
Nhân tình
Lãng vãng
Ngáy khò khò lũ côn trùng chen mộng mị bốn mươi năm ngớ ngẩn
Ngủ ngon nghe em

Xuôi tay tháng mười hai
Mốt mai hết Chạp lạnh rướn đông qua quẩn quanh Giêng kịp
Anh ăn cắp hơi ấm kiếp sau của mình cho vòng tay em đêm nay
Không tiếc nữa
Sáo chìm sông
Còn Trương Chi mê mãn đáy tình

Ngủ ngon nghe anh
Ngược phía tối có đôi cánh Satan che móng vuốt
Cánh nào cũng là cánh
Bay lên là kẻ thắng ?
trái tim muôn đời mắc nợ trơ trỏi vạc sành rơi
Trống đồng rơi

Em rơi
Em bơi
Em chơi vơi

Con còng chạy ngang còn biết tìm hang mà lấp
Ngược ngược xuôi xuôi anh tìm sóng nấp nghiêng người

Có thể ngày mai 4 con chiên lên giàn thiêu
Có thể ngày mai tên châm lửa lên giàn thiêu
Có thể ngày mai giàn thiêu tự thiêu

Anh thương em
Không giận

Nát mùa đông
Đóng băng ổ cứng

Mỗi con người có quyền giữ riêng mình một ổ cứng
Cho đến khi thòng lọng thõng eo mềm

KHÔNG TƯỞNG

Một sợi tóc mai phù sa sông
Một bờ vai gầy nghiêng núi
Ngồi bên em tôi mọc chiếc lá

Nếu cây không cứu nổi lá
Đâu nghĩa là tàn phai sẽ giết được lá


Đã tự vàng


Phải tự xanh

Tận đông đổi một sàng khôn

Tiếc gì nữa
Mà giấu miên man Trương Chi trong trái tim lấm tấm bụi

Mọc lá rồi cây lại sợ
Gió rung nắng cháy mưa dầm
Em nói
– Tình yêu là điểm tựa !

O’Henry có sống dậy
Không vẽ lá
– Vẽ mênh mang

MỆT

Tôi có thể ngồi hàng giờ hàng ngày trong căn phòng 16m2 của mình

Nghe Phúc âm buồn rệu rã nhịp gõ bàn phím

Ngoài cửa sổ lũ chim sẻ vô tư nhảy sáng nhảy chiều

Phòng bên cạnh em nhẩn nha son phấn

Không cần thiết gì trà dư tửu hậu

Tự pha một ly café đen không thèm bỏ đường và nhấm nháp hết thời gian

Mặt trời ngoài bức tường có nhìn thấy tôi không, không biết

Người người ngoài bức tường có dòm ngó tôi không, không biết

Máy lạnh ù ù ngạt thở

Cởi áo cởi quần tôi làm Adam trước màn hình trắng toát

Gieo hạt trái cấm lên những trang sách của mình

Viết chán

Tôi vẽ

Lôi những tấm hình trần truồng trên mạng xuống và ịn mông mình vào

Mai kia mốt nọ sẽ nghiêm trang và đắt tiền trong một galery nào đó

Mặc kệ

Chúng ta có quyền tự do sử dụng những gì mình có

Và những gì mình không có nhưng không ai có

Những ngày này trí khôn không ghé đến

Mưa nắng gió bão cũng quên mất tôi rồi

Lâu lâu em quấy rầy bằng một vốc cơm sau mấy tiếng gõ cửa

Cùng, một vốc sữa

Trao đổi lạnh lùng giữa chúng ta vẫn kéo dài kéo dài ra

Như cây cỏ vô tâm trao đổi chất

Những con kiến lợi dụng sự dơ bẩn của tôi rủ nhau vào từng đàn

Ngay hàng thẳng lối

Ăn vụn máu tôi óc tôi linh hồn tôi rơi vãi trên sàn

Đừng nhỏ nhẽ khuyên lơn nhạt phèo

Tôi đọc tôi từng khoảnh khắc

Tôi đếm tôi trên giá treo trên giàn thiêu trái đất hình vuông

Có thể bỏ nắng sau lưng có thể bỏ mưa trước mặt

Còn gì hạnh phúc bằng một con người không bóng

Đốt tôi đi đốt tôi đi những điếu thuốc kia ơi

Trên bao thuốc nào cũng ghi “hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”

Tôi có hút thuốc đâu

Là,

Thuốc hút tôi vào

Cũng chỉ là khói

Khói cả thôi

(Bà Rịa, 19 / 08 / 2009 )

THỦ DÂM

Làm gì đó hỡi cái bóng anh

Quấn lấy em bằng nỗi buồn của quỷ

Sứ mệnh nào bắt lá phải xanh hoa phải màu trái phải hạt

Giống thiên thu giống đoạn trường giống cà tưng giống khổ hạnh

Làm gì đó hỡi cái bóng anh

Quay ngược đầu để gắn miệng tôi vào bàn chân dặm trường rốn biển

Lại xuôi đầu để gắn mắt tôi vào lỳ lợm nhẵn nhì bụng nhện

Em ca bài ca mèo trăng

Anh đàn mấy mươi cái răng trên đỉnh núi sờn

Không có cơ hội nào cho chúng ta

Anh và cái bóng anh

Nhập nhòa ảo vọng thiếu nữ hứng dừa chuột cắn

Nhiễu lên nhau giọt cuồng nộ

Chảy trong nhau dòng hận đau

Anh nhặt thơ tan bong bóng em gội đầu

Em nhặt anh cuối vòm vồng mưa lâu

Cần một lần vạch lưng cho người ngửi áo

Làm gì đó hỡi cái bóng anh

Chuồn chuồn bay qua ngày áp muộn

Em về chưa hay ngõ khác chia đời

Khóc

Cười

Một mắt thôi

Nhắm

Bắn

Làm gì đó hỡi cái bóng anh

Rơi nhàu nhèo

Đáy tường không buồn đựng

(Bà Rịa, ngày 22 / 01 / 2010)

Trịnh Sơn (đứng) và Nguyễn Trọng Tạo, Vũ Thanh Hoa, Bùi Đế Yên

Trịnh Sơn cùng vợ chồng Lê Huy Mậu, Khánh Linh, NTT-VTH

(Mời quý vị xem thơ Trịnh Sơn tại đây)

  1. Thynguyen nói:

    Ôi! Thơ của tác giả Trịnh Sơn lạ quá. Ánh nhìn về tổng quan của bạn ấy lạ quá.Hay.Đọc. Ngẫm và nghĩ. Ý nghĩa.