VTH – Từng biết nhau từ blog Yahoo 360 Plus, tôi đã chú ý đến  giọng thơ trẻ, đa tình và nhiều triển vọng. Sau này thỉnh thoảng gặp lại trên các trang web văn chương và các bài thơ cập nhật trên face book, thấy Lê Miên Ca đã chững chạc và tươi mới hơn nhiều. Mời bạn yêu thơ đọc chùm thơ anh vừa gửi vuthanhhoa.net:

VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ:

mm

Nhà thơ Lê Miên Ca

Tên thật: Lê Công Chính
sinh ngày: 18. 05. 1989
nguyên quán: Sơn Tây, Sơn Tịnh, Quãng Ngãi
sinh quán: Lộc Sơn, Bảo Lộc, Lâm Đồng
từng học tại  Nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh 

NGÀY ĐẦY HƯƠNG TRONG GIÓ

Từ sớm nay, mở mắt…
ta bước qua những vòng xe ám bụi khói
con đường khô ngày nắng vương vướng ánh mặt trời choàng loạn
mắt người còn hoài mong về một mùa khung trời rộn rịp
hào phóng ánh nhìn qua mặt đồng loại còn chút hồn thảm khốc nào đó, lơ phơ
cuộc sống đầy vết rạch đan xen
ta dửng dưng nhau ngửi mùi trong gió

Đi qua lưng dốc đời
bật ngửa tim bồng bột thời trẻ
chút nhiệt huyết nhóm nhen lửa tự tình
không rách toạc như tờ giấy nháp
mà thấm vào mạch máu những nỗi niềm riêng

***

Sớm nay… đến chiều hôm
vẫn những vòng bánh xe rộc ngày
dư cảm còn nguyên không rạn
trái tim đầy lửa là mặt trời trong đêm vẫn sống
từ trong chiêm bao
người và người gặp gỡ…

Đi qua một ngày đầy hương trong gió
ngày không tính toán mặt người
mà thốt nhiên nhập thể: tình yêu!
hướng đi chung đầy hương trong gió
ngất ngây say
và thênh thang cửa lòng!

Sài Gòn đêm 4.12.2011

LỜI KINH THOÁT XÁC

Ngày trườn mũi gió
Con đường giãn nở, giãn nở tôi không hình hài tâm trạng
Nắng hốt nhiên nhập thể
Rát rúa phố – rát rúa đường cong nét người
Có những điểm giao nhau hài hoà, rúng động…
Chợt…
Bỏng khát ngày mưa tưới xanh
Thòm thèm một nửa trong lành

Đi và đi
Tìm mình trở dạ
Đêm buốt gió nồng lên mùi lạ
Lộng hồn mình, chạm cõi yêu thương
Tan chìm trong gió, tan chìm trong tiếng nứt mộng mầm xanh
Những vần thơ không động thái sinh hình thù giữa thực và ảo

***

Từ đôi bờ thực ảo chênh chênh
Tôi nghe người tháo nhau về những lọc lừa dối trá
Cuộc sống biến chất tâm hồn đánh mất trong trắng
Tôi phân vân tôi, giữa phút giây khoả thân tâm trạng
Cũng như bao người lột trần nhau tìm sự thật trong rừng lá rừng sao
Chỉ có thơ và nhạc, cùng bao điều người ta gọi là đẹp đẽ hòa chạm vươn mình thăng hoa cuộc sống
Trái tim con người sẽ chẳng cằn khô như hình hài những viên sỏi chất đống
Nếu thơ – nhạc lấn chiếm cả lòng tim nhân loại
Tôi cũng không là tôi vướng vất chiều đời cô độc
Ai cũng vậy mà thôi…

Có những giấc mơ hiền hoà trải dài tâm trạng
Tôi nương nhờ tình yêu mà lớn lên
Phiên khúc ngày và đêm lần lượt thổi vào hồn tôi đầy đặn
Chưa bao giờ trống rỗng
Gió bật cung cầm trầm bổng ngân rung điệu trái tim muốn nói
Để ước mơ trở thành sao trời lấp lánh
Tình yêu vượt thoát trên cả lọc lừa gian trá
Đó là nơi tôi đi qua

***

Lời kinh cầu vang lên
Tôi trầm nghiệm tôi tâm hồn thoát xác
Lời kinh cầu vang lên
Tôi gặp gỡ thần linh đang cứu vớt những tội đồ trần tục

21.03.2012

LÁ THƯ GỞI VỀ PHỐ BIỂN

1.
Phố núi phố biển
Hoa trà chạm ngực hoa thanh long
Hai bản thể cánh trắng nhụy vàng, đồng điệu
Anh miền đất đỏ
rỏ ngực tim yêu- em miền cát trắng
vỡ bờ khao khát

2.
Anh ăn miếng cá ngừ nấu ngót giữa cơn bão số 1
Đúng là ngót cuống họng khi nghe em kể về những ngôi nhà không số quê mình
tốc mái… trốc trơ
Bởi thế, có lẽ áp thấp phố núi dâng cao, tràn trề gió lạnh
Anh hút mình vào niềm lo sóng thần đột ngột trôi em

Có lắm con đường ngày xanh cứ tưởng thầm lặng
Sao cồn lên những trở trăn mắt ngày từ tấm lòng cha mẹ
Một gốc thanh long- một trang vở tương lai
Cỏ vườn rữa úa vì thuốc trừ sâu, thanh long rộ đỏ nhờ ánh đèn đêm mải miết
Mấy cặp cá ngừ chết bầm chết dập vì sóng bão
thế mà thịt còn tươi roi rói…
chẳng thiếu sắt
chẳng thiếu đạm
chẳng thiếu protein
chẳng thiếu i ốt
chẳng thiếu u rê người ta thản nhiên ướp ủ


Những chứng bệnh cơ thể, những chứng u nang thiên nhiên bồi vào
Cây rừng phía sau phố anh cạn kiệt
Nước biển phía em cứ dâng lên những ngọn sóng thần
Cứ thế và thế…
Đôi mắt con người liếc nhìn nhau… ngán ngẩm
Đâm ra hủy hoại chính mình
Mọi thứ hóa giản đơn
Vội lắm

3.
Em biết không
Chiều nay anh uống rượu
Cơn say dạy anh biết chọn người mà chơi
Rượu là vũ khí giữ chiến trận đời
Và thơ là công cụ tiếp chuyển
Say vẫn cứ say
Tỉnh vẫn cứ tỉnh
Rượu thì trăm ngàn loại rượu rồi cũng bằng nước lã
Nhưng người thì lại có vô vàn tạng
Vật chất có thể lường, mà lưỡi người thì không
Lại trống rỗng… thế thôi!

Anh nhấp ly rượu trên môi
Phố núi ngưng áp thấp
Em nhắn tin báo bão hết rồi, tàn tích ngôi khách sạn vĩ đại còn đó
Gió mãi hả hê cười
Trống hoác lòng những con người trú bão

4.
Đêm phố núi
Cái lạnh cắt rát tim
Mùi của cỏ ngập ngụa
Tiếng ểnh ương vẫn ngáo ộp mê mải
Anh cứ viết và cứ viết
Gửi về em tâm trạng người khủng hoảng thời hiện đại

Cách mấy con đèo, cách mấy con sông
Anh vẫn uống ngọt em từ tâm biết mấy
Núi và biển hòa nhau
Anh và em hòa nhau
Tạo hóa thật đồng điệu!

Lâm Hà, 03.04.2012

Lê Miên Ca

  1. nguyenthuyqs nói:

    Rất hay : Lê Miên Ca thơ nay đã thành cự rồi…Chú Nguyễn Thủy chúc mừng cháu nha.