VTH – Đọc trên mạng, thấy nhiều nghệ nhân “sản xuất thơ” tì tì  mỗi ngày, như nhà thơ Tùng Bách có lần nói vui: “Báo cáo hay cáo phó cũng thành… thơ!” he he.  Nhưng với nhiều nhà thơ, để chắt lọc được những con chữ từ gan ruột mình, phải trầm mình vào dòng  chảy của từng giai đoạn cuộc đời, và hình như  Lê Huy Mậu  nằm trong số này…
Anh vừa mail cho tôi: “Gửi em chùm thơ mới cho trang vuthanhhoa.net”:

Nhà thơ Lê Huy Mậu (áo trắng) ngồi giữa các bạn văn

TỪ MUÔN ĐẾN MỘT

1-

Một tập hợp những hột cát nhỏ
Thành bãi cát chạy dài hàng cây số
Mình nhặt lên một hột tình cờ
Chợt thấy mình trong đó!

Chiều lẫn giữa đám đông tắm biển
Như hột cát lẫn trong bãi cát
Vô tình gặp một người quen
Từ hột- cát- không- tên
Mình bỗng thành hột- cát- có- tên!

Nào ai hay xuất xứ tự nơi nào
Hột cát trùng triềng thời gian đưa đẩy
Hột cát giống như cuộc đời mình vậy
Ai hay đâu trôi dạt tới đất này!

Hột cát giữa muôn
Nhặt lên thành một
Như tên em anh nhặt giữa muôn người…

2-
Sáng thức dậy đã người sôi giữa phố
Thành phố mấy triệu dân mình quen được bao người?
Bao người ghi tên mình vào bộ nhớ?
Bao người ném tên mình giả ngay trước cửa?
Nói chi mang tới góc bể chân trời!

Nhưng dãu sao
Mình vẫn tin ở con người
Như tin đất dưới chân mình đang đứng
Như tin quê nghèo đã nuôi mình khôn lớn

Không ai sống mà không có bạn bè
Những bạn bè
Nhiều khi đông như hội
Dẫu ít thôi
Là những chân thành
Dẫu ít thôi
Những chính nhân quân tử
Dẫu ít thôi
Những người mình ngưỡng mô
Dẫu ít thôi
Là những tri âm…

Mình trồng thơ và thu hoạch giữa vô cùng
Một hột cảm dù nhỏ như hột cát
Đã có thể coi là mùa bội thu…

3-
Thời gian giống một vòng tràng hột
Hóa công lần mãi cũng mỏi tay
Phúc đâu người tìm họa đâu người tránh?
Em có tin đời ngắn ngày dài?

Có nỗi buồn trong như nước lọc
Có niềm vui nhọn hoắt mảnh sành
Có cái bắt tay thề nguyền lạnh toát
Mình rửa hết đời tay chưa hết tanh

Đời là đi từ muôn đến một
Muôn ước mơ may lắm một thành
Muôn chân tu may một lần ngộ giác
Muôn vì sao may có một hành tinh

Một hột cát- một ta- một vì tinh tú
Cũng chứa muôn- cũng tồn tại trong muôn
Như hột đất trong đất là đất
Mình cầm lên đất bỗng có linh hồn

Ngỡ chỉ với hai tư chữ cái
Hết vỡ lòng là thạo- chữ ơi!
Ai hay viết cạn một đời lao lực
Vẫn hồn như chưa viết được thành lời!

Mình đã gặp
Trẻ tới già đã gặp
Không phải muôn nhưng nhiều lắm những- con- người
Vẫn khao khát phía chân trời trước mặt
Có một người- đích thực- một- con- người !

VT 7/7/2011

GIẤC MƠ TỪ XÓM CỎ

Anh đi qua
Bê tông thành phố
Bê tông làng quê
Bê tông đường sá
Bê tông những nấm mồ…

Nhưng em ơi
Là nhà thơ
Nên anh tìm về xóm cỏ
Những xóm cỏ hiếm hoi trong nghĩa trang
Những xóm cỏ đêm đêm
Trăng thắp lên lấp lánh những vì sương

Địa chỉ của anh
Không ở trên bia mộ
Địa chỉ của anh
Ngọn cỏ- Giọt sương !

(Anh gửi mail cho em bằng đường dẫn tập mờ
Em nhớ đọc bằng link âm- vật- lý…)
*

Bên kia sáng là tối.
Bên kia ngày là đêm
Và giấc mơ không hoàn toàn là ảo

ANH Ở GẦN BIỂN LẮM
Tặng em cao nguyên

Nhà anh gần biển lắm
Em có về ngóng biển với anh không?
Để anh khoe em với những người bạn sóng
Nhũng người bạn ồn ào nhưng tốt bụng
Những người hát bè trầm trong dàn nhạc Đại dương

Em có về thăm biển với anh không?
Để anh bảo biển tặng em chiếc khăn thăm thẳm
Để em lau những ưu tư phiền muộn
Để em bay cùng anh bằng đôi cánh trùng khơi

Biển ban mai hiền lắm em ơi!
Biển có phép màu
Lau trần gian bụi bặm
Phút đại dương sinh hạ thần ánh sáng
Em có về bế ẵm với anh không?

MIỀN TÂY

Sông Cửu long xòe chín nhánh phù sa
Mở khoáng đạt một vùng châu thổ
Tháng 7
Miền Tây
Xoài ửng má
Ngút màu xanh lúa trải tận chân trời

Có điều chi bâng khuâng quá người ơi!
Xe chạy tới lòng mình thì nhớ ngược
Thương quê nghèo đồng cằn ruộng chật
Hạt thóc thành dằm nhặm giữa giấc mơ

Đây phì nhiêu hoa trái bốn mùa
Đây đồng bằng kinh rạch dày tơ nhện
Đất phồn thực sinh nguời phóng khoáng
Tiếng đờn ca cũng tài tử, giang hồ

Đêm Miền Tây rượu uống với bạn thơ
Cá thiên nhiên cuộn rau hoang dã
Chuyện chưa cạn trăng đã say nghiêng ngả
Em Miền Tây Tếch- Zát gió vô tư

Tiếc là mình không phải là thơ
Nên gió thật mà không thể đựng
Đành nhón gửi tặng em một góc chiều thơ mộng
Cò- hoàng- hôn thắp trắng nến- đồng- quê!

Sóc trăng 14/7/2011

Lê Huy Mậu