Chuyện tình mùa thu

Đăng ngày 10/06/1993 trong mục Tác phẩm Vũ Thanh Hoa, Truyện ngắn, Truyện Vũ Thanh Hoa Lượt xem: 560 lần

Những chiếc lá cuối cùng trên nhánh cây trước cửa sổ bàn làm việc của anh cũng đã rụng trụi. Cơn gió ồn ào của mùa thu đã rải chúng thành tấm thảm vàng óng trên đất ấm. Anh ngây người nhìn ráng chiều từ từ trôi trước cửa và lại nhớ đến nàng … Lạ thật, bất cứ điều gì xảy ra xung quanh cũng làm anh nhớ nàng kinh khủng . Anh nhớ mái tóc dài có những món tóc lòa xòa trước trán, đôi mắt đen lóng lánh và nét môi cong cong đanh đá, hiếu thắng mỗi khi nàng nói : “Còn lâu ấy!” Ừ, mà để quên được nàng thì còn lâu thật !

Anh đi bộ trên con đường vắng về căn phòng tập thể của mình. Căn phòng nhỏ, cũ kỹ của chàng trai vừa tốt nghiệp đại học : Một cây đàn ghi ta treo trên tường, cái máy cát- xét nhỏ xíu với hàng chồng băng nhạc của các danh ca nổi tiếng nhất nhì thế kỷ, những tập tạp chí dầy cộm mà đôi khi để có chúng, anh luôn phải tạm biệt những bữa ăn sáng. Mấy bộ quần áo sạch, bẩn vứt lẫn lộn, mà ngoài nàng ra chẳng có ai có thể phân biệt được.

Sau cùng là những hộp màu nước, bút chì, thước kẻ, tẩy… vứt lăn lóc trên sàn nhà, gậm giường và trên chiếc bàn dốc nói lên rằng anh là một chàng kiến trúc sư lãng mạn… Anh nằm vật ra giường và nhớ lại tất cả những gì họ đã trải qua…

Anh gặp nàng lần đầu tiên trong một bữa tiệc sinh nhật người bạn thân. Nàng không đẹp lắm nhưng duyên dáng, hấp dẫn và hơi kiêu kỳ. Họ đều chưa có người yêu nên bạn bè ra công gán ghép. Ngồi cạnh nàng anh rất lúng túng nhưng vẫn lập tức xao xuyến bởi đôi mắt đẹp mơ màng và nét môi đầy gợi cảm… Họ trao đổi vài câu chuyện tầm phào rồi nàng biến mất cũng bất ngờ như khi xuất hiện làm anh tiếc đến ngẩn ngơ mà nhà nàng thì anh chưa đủ can đảm đến…. Anh chờ đợi một phép lạ…

Và thế là một sáng, anh đang rong ruổi trên đường mải ngẫm nghĩ về “ tứ quái” Beatles và miệng thì huýt sáo vang bài” Yesterday”:
!” Suddenly I’m not half the man I used to be

there’s a shadow hanging over me

Oh ! yesterday came suddenly…”

( Bất chợt anh không còn là một phần của mình, nỗi xúc cảm êm dịu bao trùm anh. Ôi hôm qua đến thật bất ngờ…)
Chợt anh thấy mình tối tăm cả mặt mũi vì đâm sầm vào ai đó… khi ý thức trở lại bình thường thì anh nhận biết được mình đang đứng trước một thiếu nữ tóc dài với đôi mắt đẹp mê hồn…Nàng ! Anh lặng đi vì bất ngờ và sung sướng….Nàng thì chăm chú nhìn anh, có thể hiểu trạng thái cái nhìn ấy bao gồm: tức giận, tò mò và cả….khoái chí nữa! Anh lâm ngay vào cảnh “ đứt mạch giao thông tuyến nói“ nên lúng ba lúng búng :

- Chả là…. tôi đang nghĩ đến nhóm Beatles và bài Yesterday nên….xin lỗi em nhiều.

Thế là nàng thốt lên, đúng hơn là reo lên:

- A! Em nhớ ra anh rồi, thật tuyệt vời !

Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé nàng chìa ra. Nàng ríu rít nói: – Anh có biết tại sao mà tuyệt vời không, là vì em cũng đang mong gặp lại anh mà em cũng mê Beatles lắm !

Anh là một chàng trai thông minh, tất nhiên nên đã không một chút phân vân quay ngược lại ngay hướng về nhà mình để sóng đôi bên nàng. Trong giây lát, anh lấy ngay được phong độ tự tin vốn có, quay sang nàng nói một mạch trôi chảy:

- Em này, bây giờ thì anh bắt đầu tin dị đoan rồi. Nếu như anh không lơ đãng, nếu như anh không nghĩ đến Yesterday của Beatles thì làm sao anh có được diễm phúc trong đời là được gặp lại được cô gái dễ thương như em chứ?

Nàng phì cười:

- Dẻo tán ,điều ấy thì hơn một nửa thế giới đã biết . Em muốn biết điều gì mới hơn cơ…

Anh hơi chững : Aán tượng đấy nhỉ, góc cạnh phết. Khen đến rát môi các cô gái rồi, nhưng không nhiều cô để cho những lời khen còn đọng lại.

Anh hơi nhếch môi cười cười:

- Thế đứng trước em đây là một chàng kiến trúc sư phong độ đẹp trai, chưa hề yêu ai, có phải là vấn đề mới không?

Nàng thoáng bối rối nhưng rồi nàng cong nét môi đanh đá vừa dễ thương:

- Còn lâu ấy nhá !

Họ cùng cười vang. Hôm ấy mùa thu đang đến, lá vàng bắt đầu rơi đầy trên con đường họ đi…

Rồi buổi hẹn hò đầu tiên anh chờ nàng trước cổng nhà, nàng từ trong chạy ào ra, quay một vòng trước mặt anh ríu rít:
- Anh xem này, có “hơi bị” đẹp không, bộ váy em mới may đấy ! Anh nhìn nàng sững sờ : sao em lại đẹp đến quyến rũ thế cơ chứ, bộ váy áo rực rỡ khiến em như nàng công chúa bước ra từ truyện thần thoại…

Và vào một tối trời đổ mưa tầm tã, họ cùng bước trên những chiếc lá rụng vàng óng và những cánh hoa sứ trắng rơi đầy trên đất ấm. Lúc cùng trú trong một chiếc dù bé nhỏ nhiều màu rực rỡ của một quán cafe nhỏ bên đường, chiếc máy cat-xét lại văng vẳng bài” And I love her “ của Beatles xen lẫn tiếng mưa :

“I give her all my love. That’s all I do. And if you saw my love,you’d love her too , I love her…” (Tôi trao nàng trọn tình tôi. Đó là tất cả những gì tôi làm. Và nếu như bạn thấy được mối tình của tôi, bạn cũng yêu nàng như tôi yêu nàng..) lúc ấy, anh đã run rẩy đặt nụ hôn lên mái tóc đẫm mưa rồi lên mắt, lên môi nàng… Có những khi anh đang làm việc ở cơ quan, chuông điện thoại bỗng reo lên rộn rã: “Alô ?” Anh nhấc máy. Giọng nàng trong trẻo như thường lệ :

- À ! Anh đấy hả, em báo cái này quan trọng lắm…

- Có chuyện gì thế em ? Giọng anh hồi hộp.

- Chả là…em yêu anh ghê lắm ! Và nàng gác máy.

Anh lặng người vì hạnh phúc và nhớ nhung: Em là thế đấy, bướng bỉnh và nồng nàn.

Căn phòng lạnh lẽo của anh có bàn tay nàng bỗng trở nên lung linh và ấm áp. Anh chờ đợi giọng hát véo von của nàng, thèm những giây phút nàng ngã vào lòng anh, gọi anh bằng tất cả những cái tên nàng nghĩ ra: Con cún của em, anh Luix của em, chú Buratino của em, chàng Romeo của em…Trên các bức tường trong gian phòng anh ở treo đầy các bức tranh anh họa nàng : Cái này nàng đang nằm nghiêng người trên cỏ lơ đãng suy nghĩ một điều gì đó, cái kia nàng đang mím môi cười, đôi mắt đẹp ánh lên nét tinh nghịch, cái nọ nàng đang vươn mình như sắp bay lên cao để lộ cặp đùi thon dài quyến rũ…
Nàng làm phiên dịch cho một công ty xuất nhập khẩu nên phải thường xuyên đi xa, những lúc ấy, anh lại trầm ngâm ngắm các bức họa và thầm thì với chúng. Nếu như anh mở tủ, thế nào trong tủ cũng có mảnh giấy nhỏ với nét chữ mềm mại của nàng: “ Hôm nay phải thay áo mới đấy. Hôn cưng” và nếu mở lồng bàn cơm, anh sẽ được một mảnh giấy khác : “Hâm lại canh rồi mới được ăn. Ngoan nhé, anh yêu”

Nhưng sau vài chuyến đi xa, nàng bỗng khang khác : tự dưng hay buồn, ít nói và lơ đãng. Vốn nhạy cảm, anh nhận ra ngay điều ấy. Đấu tranh tư tưởng mãi cuối cùng anh hỏi:

- Em dạo này hơi khác, hãy nói thật cho anh biết có chuyện gì ?

Như khẽ giật mình sực tỉnh, nàng lắc đầu cười gượng :

- Không… Em có sao đâu nào ?

Rồi như cố xua đuổi điều gì, nàng ôm chầm lấy anh, ghì đầu vào ngực mình , thầm thì :

- “Cún” đừng nghi ngờ gì em, tội nghiệp em mà… Lúc nào em cũng chỉ yêu anh thôi…

Anh đau đớn khi nhận thấy trong nụ hôn có những giọt nước mắt mằn mặn của nàng…
Nàng đi công tác thường xuyên hơn, xa hơn và ngày càng tỏ ra hứng thú. Anh đau khổ, liên tục đấu tranh tư tưởng và đặt nhiều giả thiết và cuối cùng thì anh cũng đã thấy : nàng ngồi lộng lẫy trong chiếc xe hơi choáng lộn cạnh bên tay phó tổng giám đốc công ty trẻ, oai vệ và đa tình, lúc nào cũng sực nức mùi xà bông và nước hoa ngoại. Xe dừng lại ở cổng nhà nàng, tay phó tổng giám đốc nhảy xuống mở cửa xe, nàng chậm rãi bước xuống, hắn cầm tay nàng đưa lên môi đầy vẻ nâng niu, tôn thờ. Nàng quay lại mỉm cười tình tứ nhưng lại thật buồn và lơ đãng.

Hôm ấy về phòng, anh bóp nát chiếc bình thủy tinh xanh xinh xắn nàng đã tặng anh sau một chuyến đi xa và hả hê nhìn những giọt máu đang đua nhau nhỏ xuống sàn, hình như còn có cả những giọt nước mắt từ má anh lăn xuống…
Nàng về, Anh bảo :

- Em đừng đóng kịch nữa, tôi đã biết cả rồi. Thà là em thú nhận hết đi, tôi nghe đây!

Giọng anh vẫn trầm ấm như mọi ngày, như khi anh hát” Yesterday” hay “Let it be” của Beatles nhưng nàng hiểu anh đang giận lắm. Gieo mình xuống chiếc ghế nệm độc nhất và cũ kỹ, nàng thở dài :

- Nếu anh đã biết hết rồi thì đúng như thế đấy. Nhưng em chỉ xin anh hiểu là em không hề yêu cái tên dê cụ ấy!

Lại còn nói như thế. Anh điên cuồng lắc mạnh vai nàng, gào lên :

- Thế sao cô đi với hắn, để hắn đưa đón, để hắn hôn tay rồi cả tỉ những điều khác mà tôi có thể hình dung ra. Tại sao?

Nàng bỗng lao đến trước mặt anh dữ dội và điên loạn, đoạn nàng giơ tay tát vào mặt anh một cú trời giáng. Họ nhìn nhau.

Anh mặc kệ cho bên má mình đỏ lựng và bỏng rát… Bỗng dưng nàng khóc rũ rượi, khóc như chưa từng bao giờ khóc làm cơn giận của anh chững lại. Gần như ôm nàng vào lòng, anh thầm thì:

- Anh xin lỗi mà…thôi em..

Chợt nàng nín bặt, trở về lơ đãng và buồn bã như thường lệ rồi nàng nói một thôi một hồi, rành rọt và chậm rãi:

- Lúc nào em cũng yêu anh, đúng thế. Anh là tâm hồn, là trái tim, là niềm kiêu hãnh của em, tất cả. Nhưng trước anh, em là gì nhỉ? Chỉ là em, một cô gái bé bỏng, đang yêu… Tình yêu của chúng mình thơ mộng và thánh thiện quá, nó là nỗi nhớ nhung tinh khiết, là niềm đam mê khỏe mạnh… Nó thiếu những giây phút lo sợ bị bỏ rơi đến thắt tim, những cuộc phiêu lưu lén lút đầy kịch tính. Nó tràn đầy tin tưởng và vững vàng. Anh yêu em, em biết rõ điều ấy. Anh coi em là tất cả, là những gì đẹp nhất nhưng đôi khi em lại muốn thoát ra khỏi chính mình…. Trước hắn, lúc thì em trở nên một thần tượng cao siêu và thông thái, lúc em lại là một nữ sinh trinh bạch, thơ ngây, khi em lại biến thành một quí bà ranh mãnh và quỉ quyệt… Chỉ một cái liếc mắt, hắn đã hiểu em muốn gì, chỉ một thoáng chau mày hắn đã biết làm dịu ngay cơn bực mình của em. Hắn luôn biết có mặt bên em đúng lúc. Hắn chìêu chuộng, nâng niu và độ lượng với em, ve vuốt lòng kiêu hãnh tiềm ẩn trong em, hắn biết rõ mình là ai nhưng lại biết cách hạ mình trước em. Tuy thế, em vẫn thấm thía rằng: em chả là gì cả đối với hắn vì trên đời này hắn cũng chưa bao giờ thực sự cần thiết cái gì… Nàng ngừng lại chau mày, một nét đau đớn thoáng qua khiến lòng anh tê tái rồi nàng rên rỉ tiếp :

- Tại sao những người đàn ông đã có một tổ ấm bao giờ cũng trở nên hoàn hảo hơn, hấp dẫn, độ lượng hơn ? Phải chăng vì chẳng có gì để mất mà có thể được tất cả ? Phải chăng họ đã biết giá trị thực sự của người phụ nữ hơn và biết cả cách lợi dụng nó ? Họ biết chế ngự lòng tự ái, điều khiển được danh dự và lừa dối lương tâm chính mình, họ biết được cái khoảnh khắc để tấn công và cả giây phút cần quy hàng…Em như con chim non lao vào nỗi nghi ngờ, hồi hộp, hiểm nguy, bắt mình nhắm mắt đi trên một sợi dây mảnh để nhìn xuống thấy người ta ngã và đợi chờ mình sắp ngã… Anh có biết cái cảm giác khi ta cầm một vật hiếm và đẹp trong tay nhưng chẳng bao giờ ta có được nó mãi mãi nhưng ta lại hiểu rất rõ ?

Anh ngồi chết lặng như kẻ vô hồn, nàng thở dài:

- Nhiều khi em tự dằn vặt mình: đi cùng với một tên ăn cắp hay đi cùng với một nhà thơ thú vị hơn ? Anh là tâm hồn, là trái tim, là niềm tin của em, còn hắn lại chính là những gì còn lại trong mỗi con người chúng ta…Em luôn bị xô đẩy giữa hai lĩnh vực ấy… Thế rồi nàng im lặng và bỗng ôm chặt lấy anh cuống quít và run rẩy cứ như nếu chẳng may lơ đãng, nàng sẽ vĩnh viễn mất anh và mất chính mình…

Đêm ấy, nàng ở lại bên anh, trao cho anh hơi thở nồng nàn, và dịu ngọt của đời thiếu nữ… Sáng hôm sau, anh giật mình thức dậy, quờ tay sang bên cạnh thì nàng đã ra đi từ lúc nào, trên gối chỉ còn chiếc khăn lụa hoa vương lại với một mảnh giấy nhỏ và nét chữ mềm mại:” Đừng tìm em làm gì. Vĩnh biệt anh thân yêu.” Anh đau đớn đến tột cùng con tim, anh cử động như một kẻ mộng du: Anh đã mất nàng thật sự. Anh nguyền rủa cuộc sống, nguyền rủa thói nhu nhược hiện hữu, nguyền rủa sự mâu thuẫn trong mỗi con người, nguyền rủa cả những khuyết tật và những điều hoàn hảo…
Ngoài kia lá vàng vẫn đang rải thảm, mưa vẫn cứ rơi rơi, gió thu vẫn cứ thổi ào ào da diết nhưng mà anh thì lại thiếu nàng.

Giờ này, mưa vẫn bắt đầu nặng hạt trên mái, nước chảy ào ào trong máng xối tạo nên một âm điệu buồn đến nức nở, anh bỗng muốn lao vào mưa để thấm thía tận cùng cái cảm giác tê buốt đang tràn ngập… Gió thì đập đập vào khung cửa ọp ẹp tạo nên những âm thanh dồn dập, ngắt quãng tựa như những tiếng gõ cửa khó hiểu của ai đó… Vẫn như kẻ mộng du, anh mở mạnh cửa… trước mặt anh là một người con gái đang ướt sũng vì mưa, bình thản với mái tóc dài, làn môi gợi cảm đang tái đi vì lạnh nhưng đôi mắt nàng thì vẫn đẹp tuyệt vời… Sau giây phút lặng đi, họ lao vào nhau với nỗi đam mê cháy bỏng… Cơn gió tinh ranh đã vội vã đóng hộ họ cái cửa ọp ẹp của căn phòng cũ kỹ, chỉ còn có thể lắng tai nghe giọng anh trầm trầm đầy xúc động:

- Em…. đã về đấy ư ?

- Vâng…. – Tiếng nàng nghẹn ngào và nồng nàn – Em về bên anh mãi mãi bởi vì… em chỉ có thể là của anh, bởi vì… con người không thể rời bỏ được tâm hồn, anh yêu ạ !

Gió vẫn ồn ào và da diết thổi ngoài cửa rải những chiếc là vàng thành tấm thảm óng ánh trải dài mãi về phía xa xa…

10.6.1993

Truyện đăng trên báo Tiền phong số 42 ngày 19.10.1993, tạp chí Vũng Tàu chủ nhật số 130 ngày 24.10.1993