VTH – Ngày Gia đình VN 28/6 , thay vì đăng những bức hình gia đình sum vầy đầm ấm, VTH xin đăng lại một truyện ngắn đã đăng trên nhiều báo, tuyển tập trong nước và hải ngoại và in trong tập truyện ngắn “Người nhìn thấu linh hồn” – NXB Hội nhà văn 2011. Truyện dành tặng cho những gia đình thiếu vắng những người Cha…

1minhtoasangA

CON HẢI ÂU LẺ BẠN

Sau hôn lễ, họ hưởng tuần trăng mật ở một vùng biển thơ mộng. Chị choàng trên thân hình thon thả của mình tấm khăn bông có in những cánh hoa hướng dương vàng rực rỡ, nằm dài sưởi nắng trên cát. Anh tự hào ngắm chị rồi ghé tai chị thì thầm:

- Anh yêu em mãi mãi…

- Anh nhớ nói với em thế nhé…- Chị nũng nịu hồ nghi và tin cậy.

- Anh thề mà…

Họ hôn nhau mặc những ánh mắt chung quanh… Nhìn những cặp hải âu bay qua, anh mỉm cười, bảo chị:

- Chúng nó cũng có đôi em nhỉ, như chúng mình.

Chị hạnh phúc đến rưng rưng nước mắt nhìn theo từng đôi hải âu bay trong những áng mây bồng bềnh… chợt chị nhận ra giữa những đôi chim ấy có một con bay lẻ loi, chị chỉ cho anh:

- Có con hải âu bay một mình kìa anh…

- À – Anh vuốt ve bờ vai mảnh mai của chị, lim dim trả lời – Nó bay để tìm bạn đấy, làm sao có thể sống mà không có đôi được hả em yêu…

Chị thấy hơi thở của anh dồn dập, chị hiểu ý anh… họ nắm tay nhau đi về căn phòng khách sạn. Cửa vừa khép lại, họ quấn vào nhau như cơn sóng biển dâng trào… Suýt nữa thì quên cả bữa trưa, họ rúc rích cười ngồi vào bàn ăn, anh bóc từng con tôm hấp đỏ hây hây dịu dàng bón cho chị, chị gỡ những con sò nướng thơm ngậy âu yếm bón cho anh… Sau bữa trưa, họ nắm tay nhau dạo quanh khu khách sạn. Thấy một cửa hàng lưu niệm nhỏ bày những món đồ ngộ nghĩnh và xinh xắn, chị kéo tay anh:

- Vào xem thử anh nhé?

Anh ngại nhất là dạo cửa hàng, vừa mất thì giờ vừa tốn tiền vô ích nhưng anh chiều chị, lúc này chị muốn gì anh cũng thấy đáng yêu, họ vào cửa hàng.

Người chủ cửa hàng khoảng ngoài năm mươi, râu quai nón, tóc hoa râm, tướng mạo giống dân thủy thủ. Liếc nhìn đôi bạn trẻ không giấu nổi hạnh phúc đang ngời trong mắt, ông mở tủ kính, bày lên một cái đĩa thủy tinh màu xanh tuyệt đẹp bên trên gắn một cặp chim hải âu bằng sứ màu trắng đang vươn mình, dang đôi cánh sắp bay lên… Vừa trông thấy, chị đã thích mê… Ông chủ hàng mỉm cười:

- Đây là hàng độc quyền của cửa hàng chúng tôi, rất nhiều khách du lịch đã mua để gặp may mắn…

- Mình cũng mua anh nhé…

Anh nhìn đôi chim, nó được làm tinh xảo thật nhưng mua cũng được, không mua cũng được, một bức tượng thôi mà. Chị thích đến vậy thì anh mua. Người bán gói cẩn thận trong mấy lớp giấy lụa rồi cho vào một cái hộp gỗ, dặn họ:

- Anh chị nhớ nhẹ tay nhé, chẳng may vỡ một con là xui xẻo đấy!

Thấy chị rất chăm chú nghe dặn dò và tỏ ra quá nâng niu bức tượng, anh pha trò:

- Nếu chẳng may vỡ thì vỡ cả đôi, làm sao mà con chim kia sống lẻ bạn được nhỉ!

Cả ba người cùng cười… Anh mong trời mau tối để lại được nằm bên nhau…

Họ có đứa con đầu lòng rồi đứa thứ hai, thời gian trôi như vó ngựa phi…
Anh được thăng chức trưởng phòng, phó giám đốc rồi giám đốc… Anh vắng nhà suốt vì các cuộc họp, hội nghị, liên hoan… Chị bận bịu việc công sở, việc nhà, việc con cái… Có những đợt anh đi công tác nước ngoài, chẳng liên lạc được với nhau, chị trằn trọc một mình giữa đêm khuya. Nhìn các con đang ngon giấc, chị rón rén ra phòng khách. Mở cánh tủ kính trưng bày cơ man là đồ lưu niệm anh mang từ khắp nơi trên thế giới về, chị lấy ra đôi chim hải âu từ lâu đã bị đẩy khuất vào phía trong… Ký ức chị hiện về tấm khăn có những cánh hoa hướng dương vàng rực rỡ choàng trên thân hình thiếu nữ kiêu sa và lời thì thầm của anh bên tai: “Anh yêu em mãi mãi…” chị bồi hồi nhớ vòng ôm cuộn sóng của họ ở bãi biển năm nào…

Mải mơ màng, chị tuột tay làm rơi bức tượng xuống sàn, chị cuống cuồng cúi xuống nhặt nhưng một con chim hải âu đã bị vỡ tan tành, chỉ còn con kia trơ trọi trên cái đĩa xanh… Nhớ đến lời dặn của người bán hàng ngày xưa, chị òa khóc….

Khi nằm bên nhau, chị rụt rè kể về cặp chim bị vỡ, anh bật cười:

- Ôi dào, bà xã mình bây giờ vẫn còn lãng mạn thế à… Anh quên béng đôi chim ấy lâu rồi…

- Là em nói về lời dặn dò của ông chủ cửa hàng ấy chứ…- Chị đáp yếu ớt.

- Dị đoan vớ vẩn em ạ. Ngủ thôi, mai anh còn nhiều việc lắm!

Anh ngáy rền còn chị thắc thỏm mãi không thôi…

Ngày hôm sau chị đem con hải âu còn lại đi khắp các cửa hàng bán tượng trong thành phố để mong tìm được một con giống hệt con bị vỡ . Tìm mãi, chị cũng kiếm ra vài con trông nhang nhác nhưng khi toan gắn chúng vào nhau, lại lộ ra sự khấp khểnh khó chịu đến tức cười. Một người chuyên buôn tượng khuyên chị:

- Mặt hàng này bây giờ không đâu còn sản xuất nữa. Người ta phải đúc cả cặp chim một lúc mới đẹp đôi được cô ạ, cô tìm kiếm làm gì vô ích.

Một ngày kia chị phát hiện anh quan hệ “trên mức tình cảm” với cô thư ký trẻ đẹp. Anh không chối, anh quỳ xuống xin lỗi chị và các con nhưng anh bảo họ không thể sống với nhau được nữa. Anh chu cấp cho chị và các con đầy đủ rồi anh ra đi.

Chị nghĩ mình phát điên, chị nghĩ mình tự tử… nhưng rồi chị cũng chẳng sao. Chị vẫn sống, vẫn làm việc, các con cứ lớn dần, chúng vẫn thăm bố vào những ngày cuối tuần. Anh cưới cô thư ký, họ cũng có tuần trăng mật, rồi họ cũng sinh con. Có lần gặp họ chở nhau trên đường, chị nghĩ thầm: Không biết khi anh nói với cô ấy “Anh yêu em mãi mãi ” , cô ấy có bảo “Anh nhớ nói với em thế nhé ” thì anh có “thề ” không nhỉ…

Hôm nay con trai út nhận được giấy nhập học một trường danh tiếng ở Mỹ với suất học bổng toàn phần. Thế là gái lớn đã theo chồng, trai nhỏ đi du học, chị thấy mình rảnh rang quá đỗi. Chị quyết định dành cả ngày chủ nhật để dọn dẹp lại cửa nhà.
Khi lau chùi đến cái tủ kính trưng bày, chị nhìn thấy con chim hải âu lẻ bạn. Chị mỉm cười mang con chim ra nhẹ nhàng đặt giữa cái bàn rộng lớn. Bình thản ngắm con hải âu thật kỹ, lần đầu tiên chị nhận ra vẻ đẹp đơn lẻ của nó, vẻ đẹp vững vàng với đôi cánh dang rộng và cái cổ xinh xinh vươn cao kiêu hãnh, vẻ đẹp đặc biệt và hiếm hoi trên cái đĩa thủy tinh xanh.

12.10.2009

VŨ THANH HOA

(Dành tặng cho những Người Mẹ nuôi con một mình)

  1. Gia lum lon nói:

    A yellow rose for you

  2. Nguyễn Phương Hạnh nói:

    hay, rất hay.