Cung trầm – Vương Cường

Đăng ngày 31/03/2019 trong mục Tác phẩm Văn nhân, Thi hữu, Blogger, Thơ Lượt xem: 412 lần

VTH – Nhà thơ Vương Cường vừa gửi vuthanhhoa.net chùm thơ mới của anh. Khác với những tranh luận văn học quyết liệt hướng tới cách tân thơ trong ngôn từ và hình thức thể hiện, lần này chùm thơ của Vương Cường nghiêng về cảm xúc tươi trẻ đến mức rụt rè, ngơ ngác của thi nhân. Mời bạn đọc chùm thơ với vuthanhhoa.net:

>> Mây ngả vai chiều hoa chín nụ – Vương Cường
>
Đã nghe tiếng sấm phía trời xa – Vương Cường

VÀNG MÂY

Khi anh biết ngửa mặt lên bầu trời thơ ngây10a
ran ríu xanh
tia nắng mở mắt
đàn chim đã bay mải miết
ngọn gió rủ rê hoa đại sân chùa
tung lên làm mưa trắng
anh đã yêu vàng mây thấp thoáng chân trời
Tiếng gà nhen lửa trào sôi
ánh sáng tràn ra từ mắt
vàng mây hồng hào
lấp ló ngoài cửa gió
ngày mỏi mệt chuyển ồn ào vào đêm
thiêm thiếp ngủ
vàng mây anh thiếu nữ vẫn thêu thùa
Anh đón gió phía đàn chim trở lại
gói niềm vui hoa đại trắng đợi chờ
có một sáng thiên đường rộng mở
anh dắt vàng mây về phía ánh đèn mơ
Hoa bằng lăng thổi dài cơn bão tím
vàng mây anh tóc xoã liễu chiều hồ
thành phố dập dìu ran bốn bề đèn đỏ
anh ướt đầm mưa trắng phía hư vô…

NGẪU HỨNG THẢO NGUYÊN 2

Anh hái một ngôi sao ban chiều
bỏ vào tay áo
Đồi núi phập phồng nhú mầm xuân
hôi hổi
thảo nguyên tràn mê muội
cọ vào anh nhồn nhột
nắng vàng mơ
Cỏ ngậm sương chiều
mi dài ánh ngọc
một bài ca ẩm ướt chờ mong
tiếng chuông rụng bên chiều
hóng hớt
như trời trưa nóng bức
lội ngang sông
Nắng quái cuống cuồng
vét chiều gắt gỏng
ngơ ngẩn ai đứng ngóng bên đồi
thảo nguyên trải thảm xanh mời gọi
ai mút tay khô hết
cả làn môi
Vì sao ạ em cứ nằm yên nhé
giấc mơ ai dìu dặt
hát lưng trời
gió xoáy hút anh vào giếng ngọc
ai thả hồn lơ lửng lượn
chơi vơi…

1CUNG TRẦM

Tiếng hát ven bờ thời gian xõa tóc
cung trầm
cung trầm
anh xa em
Hoa xoan tím lặng im bên thềm
nghiêng trời
bằng lăng nuối tím
sen nở buốt hồ hoang
lững thững
giọt cung trầm
Anh hát cung trầm
em có nghe được không
cà fê đắng ngắt
đợi chờ
nắng mọc trăng lên
chiều phố Ngô Quyền
vết sẹo lặng im
anh bối rối cung trầm
miên man Hà Nội
Khoảng cách chẳng bao giờ ngắn ngủi
cung trầm đang rảo bước
trong mưa…

VƯƠNG CƯỜNG