Em nhớ anh ngược chiều – Vũ Thanh Hoa

Đăng ngày 19/03/2013 trong mục Bình Thơ, Thơ Vũ Thanh Hoa, Viết về Vũ Thanh Hoa Lượt xem: 1 899 lần

VTH – Bất ngờ nhận được món quà của người anh tận Sa Đéc -Đồng Tháp, thật cảm động. Xin chia sẻ cùng bạn đọc và cám ơn anh Trần Minh Tạo:

>> Không bao giờ em tìm được hai đêm giống nhau”- Trần Minh Tạo

NGƯỢC LỐI ĐÀN CỪU – Thơ Vũ Thanh Hoa 

Bài thơ nhác trông rất hiền lành, chỉ 21 dòng, có một trình tự cấu tứ nội thể cơ bản theo chiều hướng suy tư vừa diễn dịch, vừa quy nạp đan quyện nhiều vòng vào nhau, được diễn đạt bằng một hệ thống ngôn ngữ hình tượng biểu trưng gần gũi, quen thuộc, nhưng lại chuyển tải được nhiều thông tin, bùng nổ lên được một thông điệp khá mạnh mẽ trên bình diện triết lý nhân sinh, dễ làm người đọc ngẩn ngơ ngẫm nghĩ .

Có thể bắt đầu từ hình ảnh sống đời quen thuộc từ một “đàn cừu mù”, thường được gọi là “đàn chiên” đang được “ai đó” “tấp nập” “dắt qua đường” nhân thế.

Như bao sinh thể khác trên cõi đời ,“đàn cừu mù” cũng phải luôn đi tìm những vạt cỏ xanh hạnh phúc cho đời mình, và cũng có thể chính vì đó mà nó dễ “bị mù” hay “được mù”.

Nhưng dù thế nào, với nó, đường lối mưu cầu hạnh phúc cho bản thân, cho cả đàn luôn được thực hiện bằng phương thức ngoan ngoãn “cúi đầu” bước đi theo một “điệu kèn tò te” vang lên từ ý chí của một gã chăn dắt chuyên nghiệp đang đứng lẫn khuất mơ hồ, khuyết diện nơi đâu đó đằng phía sau nó, có thể nằm ngay nơi cõi tiềm thức hay vô thức của chính đàn cừu, và tới lượt gã này, cũng lại phải ngoan ngoãn tuân theo những “vòng xoay” quy củ, những trụ “đèn xanh đèn đỏ”giáo điều, những “khúc ngoặt” tín niệm bất di dịch luôn được ngợi ca, thúc giục từ một “điệu kèn tò te” vừa ồn ào, vừa nhàm nhạt, mang đầy chất mặc khải tiên niệm giáo điều duy tâm đến mức buồn cười ngớ ngẩn do chính gã thổi ra…

Và, như thế, theo “anh”, lẫn theo cả “em”, đó là một “cuộc sống vô nghĩa”, chỉ có thể dẫn đưa tất cả về với “nghĩa trang”, nơi dành cho những thói quen cổ hủ xơ cứng trơ lì tẩn liệm và chôn vùi bao nguồn suối sáng tạo hồn nhiên liên lĩ mang đầy đủ sâu sa nguyên vẹn khuôn mặt người đích thực đời đời, luôn chảy tràn ra từ chính nó vì những yêu sách được mách báo, dẫn dắt cũng từ chính nó ngay giữa cõi trần lao này.

Nhưng, không như “anh”, có thể đang đi ra từ hiện thực cuộc đời chỉ bằng một lời kêu than thúc thủ lặng câm. Với “em”, với VTH, cần phải “đi ngược” lại hướng của “đàn cừu”, nhất là đã “cừu” mà còn “mù” bằng một tỉnh thức triết học khác về vũ trụ và nhân sinh.

Trước tiên, “em” đã, đang và sẽ mãi “nhấc mình”, siêu thoát đời sống nội tâm nơi mình “qua những vòng xoay”. Cũng chính là lúc “em” nhận ra “em”, “mở tung” những “giấc mơ” từng “bí mật” ủ kín trong “em”, làm ra những phút giây “mơ màng cánh chim ẩn chìm phố nắng” vào mỗi buổi sáng mai nhìn đời qua khung cửa sổ đang in lại chiếc lá lòng “em” bằng một màu xanh “ngăn ngắt” luôn mỉm cười tươi rói, giống như “nụ cười dịu dàng anh” đã và đang in đậm nơi lòng “em” từ một cõi huyền nhiệm xa xôi mà gần gũi.

Từ đó, mới hay, trên cõi đời ngắn ngủi phù du, chỉ có “anh”, kẻ giữ gìn những gì lòng em đang khao khát hướng về, chứ không phải là những “vòng xoay”, những trụ cột “đèn xanh đèn đỏ”, càng không phải là những “điệu kèn tò te” buồn cười cổ lổ, hay những “hàng cây đơn côi cúi đầu” sẳn sàng tẩn liệm, vùi chôn những hố thẳm khát khao luôn vụt trào mãnh liệt những mách bảo hủy diệt và sáng tạo triền miên từ chính ngay ruột rà nguồn sống nguyên sơ đang hiện diện trong “em”, mới đích thị là những gì đáng nằm trong mỗi “nỗi nhớ” hằng ngày nơi “em” như một giá trị chân chính muôn đời.

Và dù rằng, nơi cuộc nhân sinh ngay trong thì hiện tại, vấn đề viên mãn bao niềm khát khao mang hình thể “nỗi nhớ” nơi “em” về “anh” có khi chỉ còn lại là một “nụ cười bạc phơ”, đi ra từ những “lo toan” chen chút đến “ngờ ngợ” về nhau, trong đó có cả “tiếng còi xe” ngược chiều vào những lúc nào đó có thể “cắt rời” “anh” ra khỏi “em”, nhưng trên tất cả, “anh”, người đồng loại, người giữ vai trò bổ túc những gì “em” đang rỗng khuyết, thiếu vắng, trống lạnh vẫn luôn là bến đổ cuối cùng, và quý giá hơn mọi thứ cho những cất dở hạnh phúc nơi từng chuyến tàu nhân sinh ngắn ngũi của đời “em” và có lẽ cũng là điều luôn và nên ngược lại từ phía đời “anh”.

Ngẫm ra, gói trong một giọng thơ êm đềm, trang nhã, mềm mại, ngọt ngào, nhưng VTH đã bất ngờ quyết liệt đến “tàn bạo”khi tuốt ra thanh gươm ý tứ đầy chất duy nhân bản, khai chiến trực diện với những thói tục nơi những “con cừu”, dù có đang “mù” hay không, hòng có thể cứu nó ra khỏi cảnh trạng chỉ biết ngoan ngoãn bước theo một “điệu kèn tò te” vừa vô duyên, vừa đáng buồn cười từ nó, nhằm trả lại những gì nó đáng được hưởng nơi cõi phù sinh ngắn ngũi hiện tiền.

Chẳng những thế, VTH còn xa gần khai chiến cùng cả gã chăn cừu chủ nhân của những “điệu kèn tò te” trong tư cách bị/được “phiên bản” lại từ người khác, từng sống xuyên qua từ muôn ngàn kiếp trước, suốt đời chỉ biết dắt chăn, gò nén, thậm chí bẽ gãy một cách vô minh bao khát vọng nhân sinh chân chính thật thà nơi “đàn cừu mù”, luôn luôn bẩm sinh thành khẩn cả tin đi về phía “nghĩa trang”, nơi có sứ mệnh tước bỏ, vắt cạn, đốt khô mọi đà sống tốt tươi nguyên vẹn căng đầy, chôn vùi mọi hạnh phúc ít ỏi nơi con người trần lao dưới những nấm mồ duy niệm hư vô…

Trân trọng giới thiệu ra đây bài thơ khá ấn tượng, “ Ngược lối đàn cừu” của VTH, một cô gái có quê ba ở ĐBSCL, được sinh ra ở quê mẹ Hà Nội, đang sinh sống và làm việc tại Tp. Vũng Tàu cùng quý bạn đọc của HLT, coppy lại từ chính trang Web của tác giả.

NGƯỢC LỐI ĐÀN CỪU

Vũ Thanh Hoa

cửa sổ sớm mai lá ngăn ngắt cười
mơ màng cánh chim ẩn chìm phố nắng
em mở tung giấc mơ bí mật
dịu dàng nụ cười anh

em nhấc mình qua những vòng xoay
tiếng còi xe cắt rời nỗi nhớ
lo toan chen nhau ngờ ngợ
bạc phơ
thoáng cười

ai đó dắt qua đường đàn cừu mù
bước tò te theo điệu kèn phiên bản
trật tự đèn xanh đèn đỏ
hàng cây đơn côi cúi đầu

anh bảo cuộc sống là vô nghĩa
có bao nhiêu vòng xoay
có bao nhiêu đèn đỏ
có bao nhiêu khúc ngoặt
có bao nhiêu điệu kèn
và đàn cừu vẫn chỉ có con đường duy nhất
lối về nghĩa trang ngày ngày tấp nập

em nhớ anh ngược chiều

3.3.2013

………………………………….

Trần Minh Tạo