VTH – Vừa về Việt Nam thăm quê huơng rồi lại vội vã qua Mỹ, tác giả Hùng Boston, một blogger nhiệt tình trên Vnweblogs gửi vuthanhhoa.net chùm thơ mới đọc “ngồ ngộ” và “quái quái” kiểu như anh vẫn tự nhận mình là “ma thuật chữ”:

Sinh nhật vào nghĩa trang…

Tác giả Hùng Nguyễn – Boston

Đêm đầu tuổi năm lăm, đi thăm nghĩa trang Tinh Trùng
Ghé từng ngôi mộ nhỏ li ti như hạt cát
Tội nghiệp lắm,
Đoàn tử sĩ từng theo ta trường chinh vạn lý
Có đứa nào sống sót sau hai mươi bốn giờ đâu
Ừ nhỉ, nếu chúng mầy còn sống cả
Thì lấy đâu ra đất trời mà chứa hết lũ…Hùng con.
****
Đêm đầu tuổi năm lăm, đi thăm nghĩa trang Cố Nhân
Cắm từng nén nhang lên từng cổ mộ
Nghi ngút khói trầm
từ Con Tấm cho đến Thúy Kiều, Mị Châu,Thị Mầu, Thị Nở, Mị Nương v..v…
Lô nhô bia miệng khắc trăm lời chung thủy
Hồn nào tiết liệt, hồn nào làm đỉ
Cũng nằm bên nhau chép miệng mộng yêu thương…
****
Đêm đầu tuổi năm lăm, đi thăm nghĩa trang Tuổi Đời
Nằm sắp lớp năm mươi bốn nấm mồ quá khứ
Đâu dũng sĩ núi rừng sức cùng lực kiệt
Đâu thi nhân phách hồn nhấp nháy lửa ma trơi
Đâu gian thương bán trời không làm văn tự
Đâu bồ tát vắt chiều mở tiệc đãi chúng sinh…
****
Đêm đầu tuổi năm lăm, đi thăm nghĩa trang Thơ
Đếm đại khái chắc cũng dư ba ngàn mộ chí
Bao bài thơ đẹp cũng đành lòng đem chôn sống
Sợ đời đọc phải lại sôi gan
Bao bài thơ thắt cổ, nhảy lầu, rạch bụng
Đáy huyệt lạnh lùng, đời nỡ bội bạc nhau chi…
****
Đêm đầu tuổi năm lăm, đi thăm nghĩa trang Mộ Gió
Mộ anh bên này chôn trước nửa vầng trăng
Mộ dành cho em, tự tay anh đắp sẵn
Đợi ngày em chết yểu giữa tình đau
Chắc cũng buồn lắm khi xuống tay giết người yêu dấu
Ừ,
Thì em mồ yên mả đẹp rồi anh sẽ theo ngay…

(Hùng…viết đêm 02/4/2012-Kỷ niệm sinh nhật)

Đọ Mùa Thu với Gái.

Mùa buồn như…gái chán chồng
Lá rơi hờ hững trên lòng phố dơ

Mùa tình như…gái lẵng lơ
Giọt mưa ngủ trọ trên bờ cỏ hoang

Mùa đau như…gái mất vàng
Chim lang thang rú sợ hoàng hôn rơi

Mùa sang như…gái làng chơi
Gió ngàn lau lách rã rời phấn son

Mùa rầu như…gái lạc con
Nắng đi cõi khuất biết còn về không

Mùa ngon như…gái ở truồng
Câu thơ chết đuối cuối nguồn…Tào khê.

Ơ…,đã nói hẹn chiều nay mà !?!?

(4111976)

Chiều nay nhé ! Theo lá vàng rụng xuống
Để hồn nhiên xòe váy hứng anh vào
Như con sâu róm tiếc mùa nằm cuốn
Anh khoanh đời trong vạt áo em thơm.

Chiều nay nhé ! Theo nắng vàng xuống phố
Quấn quýt về trên nhánh tóc chiều hong
Dăm cọng lạc trêu em…vờn ngấn cổ
Anh nhặt đưa em,tết sợi tơ hồng.

Chiều nay nhé ! Theo gió mùa áp thấp
Đậu môi em sen chín nụ son hồng
Cười chi đến khuyết đôi bờ má ấm ?
Anh lấy gì lấp kín vực chờ mong ?

Chiều nay nhé ! Theo chân đời ngậm nhạc
Lặng lẽ về-khuỵu ngả nặng vai ai
Ngủ ngon thôi-mềm đời miền cỏ dại
Ru đời lên-mộng mỵ nở xênh xang.

Chiều nay nhé ! Theo “vòng…vòng…”gót nhỏ
Mưa ướt em rồi-Anh đứng ngó theo
Bóng anh gầy guộc nghiêng ngày xiêu vẹo
Che không kín hết em…thuở hẹn hò.

Chiều nay nhé ! Theo mắt người lúng liếng
Thu sắp tàn…mùa đổ lá linh thiêng
Thủ thỉ trăng non hoàng hôn cổ tích
Chuyện kể rằng : Đêm ấy…Lệ Chi Viên…

âM âM tIếNg GọI mIềN xƯa.

Về thôi Ta,về thôi
Nắng đã bên kia đồi
Vườn trăm năm tóc rối
Sợi bạc xuống ngày trôi.

Về thôi Ta,về thôi
Chuông nguyện hồn đã hối
Chim chiều lời đã mỏi
Tình chiều đã nằm nôi.

Về thôi Ta,về thôi
Nước chảy lục bình trôi
Bên kia bờ lở lói
Bên này sông bãi bồi.

Về thôi Ta,về thôi
Ôm vầng trăng nông nổi
Mùa chiến chinh trẫy hội
Lửa tàn…Trăng chết thôi.

Về thôi Ta,về thôi
Đêm thiết yến bên đồi
Thắp mặt trời miền tối
Nhật nguyệt giờ có đôi.

Về thôi Ta,về thôi
Rượu lạnh,hề ! Ly bôi
Vó bụi,hề ! Gối mỏi
Tấc thép,hề ! Gãy đôi.

Về thôi Ta,về thôi
Núi sông,hề ! Thiên lôi
Như Nguyệt,hề ! Lầy lội
Lưỡng Sa,hề ! Buông xuôi.

Về thôi Ta,về thôi
Mai sớm cười nửa môi
Nhơi bữa cơm tử tội
Rồi về với nhau thôi.

Về thôi Ta,về thôi
Đá Vọng phu bệt ngồi
Mắt người xưa rất tội
Đỏ một đời chia phôi.

Về thôi Ta,về thôi
Đóa Dã Lan úa rồi
Vàng chưa mà trăn trối
Lịm trên câu thề bồi.

Về thôi Ta,về thôi
Tay em kín luân hồi
Ta gục đầu hấp hối
Trên đùi em,
Thế thôi…

cÂu ThƠ tỪ pHíA tỐi.

Tôi nhảy lò cò lên huyền thoại của mùa gió ngủ
Chụm môi,
thổi câu thơ tốc váy lạnh vườn xưa
Mắt ai nhắm rịt nhìn tôi dã thú
Tự xé mình lui tới một ngày mưa.

Hai tụi mình-Hai dấu buồn accu trái cực
Lăn tăn tìm điện tích ngược chiều nhau
Câu thơ phát nổ-Dã man mùa vô thức
Tôi đắp mền.Mở mắt.Liếc.Tào lao.

Em xăng xái qua đời tôi-Nông nổi
Hỏa ngục vàng sau cánh cửa bỏ hoang
Hắt xì câu thơ lên vùng đồi,hôi hổi
Loong toong giọt mồ hôi té sấp xuống ngày.Tan.

Hai tụi mình rách ra làm trăm mảnh
Bay tứ tung.Rời rạc.Khó chạm nhau
Câu thơ siêu mỏng
Câu thơ siêu thấm
Câu thơ có cánh
Tôi chạm phớt em rồi
Tôi chạm nhẹ.Sợ…em đau.

Đối ẩm,Bóng ơi !

Bạn không.Bè không.Chiều tàn trên đất khách
Ừ,thì thôi…độc ẩm,bớ hoàng hôn
Mười lăm độ nghiêng-Nắng ngả nhoài chênh chếch
Xin chào,
Chiếc bóng ta xõng xoài lê lết
A !Có rồi,tên bạn uống tay đôi.

Bóng ta ơi !
Nâng một ly đặng chúc nhau chung thủy
Ta và ngươi đồng tính xoắn vào nhau
Dẫu khi buồn-Thời lên rừng thảo khấu
Dẫu lúc đau-Thuở mê gái tan đời…

Rót một ly mừng nhau trường thọ
Sổ Nam Tào trớt quớt tuổi tên
Đi vào binh biến như trẫy hội
Sẹo đời khép miệng chưa kịp rên ?

Thêm một ly khóc người bội bạc
Ta lơ ngơ nên làm đổ chén tình
Con nhân tình hận,chữi in như hát
Thương em nửa đời-Thôi,nhắm mắt làm thinh…

Ráng một ly uống cho tới bến
Khoác vai nhau cùng say nhé,bóng ơi !
Biết đêm nay có chạm vào định mệnh
Ai liêu trai lõa thể trắng đất trời ?

Rướn một ly ngả nhào lên sông núi
Nhạn Môn Quan hào khí đã lu mờ
Lửa tắt bao giờ ? Chiều lâm thâm mọi rợ
Lót đít chiến bào mốc thếch,lấy làm vui !? !?

Ngậm búng rượu-Rượu hiền như nước mắt
Chỉ mềm lòng tướng sĩ bên này sông
Cuộc Xuân thu tàn vở múa ngồi đồng
Thương lệ mẹ,lệ em,lệ tình nhân…ngùi ngùi dấu mặt.

Uống cho cạn kẽo sáng mai này rượu nhạt
Yêu cho cùng kẽo mốt kia đá nát vàng tan
Hỡi chiếc bóng của ta ! Hề,đáng kiếp !
Muốn chơi hết mình,sao té sấp…vỡ liên hoan ?

Bóng ta ơi,ngươi say mèm quá trớn
Rượu ướt thềm-Ngươi ướt lã bóng đêm
Thôi ngụm cuối,đành mình ta độc ẩm
Vét tình mòn ngậm đắng nhớ hay quên ?

Thôi,đập vỡ luôn ly,luôn bầu,luôn…kỷ niệm
Nhặt mảnh sắc giòn khứa ngọt ứa máu tim
Trăm giọt máu rẻ tiền hơn giọt rượu
Rưới lên đầu chiếc bóng…tủi…nằm im.

Cao Nguyên lộng ngôn.


Sương chiều hoa Sữa thơm đầy ngõ
Nắng ngẩn chùng chân tắt bên thềm
Hương xưa ngực cũ nằm mê lịm
Lần ngược thời gian muốn khóc đêm
Làm sao em vắt vào kỷ niệm
Một giọt nồng nàn…chết tháng Năm ?

Một thời thánh thiện mê chén sứ
Cõi tình thành kính như bảo trân
Nửa đời phiêu dạt xài tô đất
Không lẽ dừng chân nhớ mẻ sành ?

Bên cửa em ngồi cho con bú
Hoàng hôn khát sữa cũng tu oa
Phải chi ngày ấy gan một chút
Chiều nay đâu tiếc của…người ta.

Ngày xưa mẹ sợ hao nhan sắc
Nỡ bắt con trai bú sữa bình
Bây giờ khôn lớn đâm thèm…vú
Mượn ngực tình nhân,nếm…sơ sinh.

Em giấu trái tim bên ngực trái
Anh dụ nghe tim-ghé tai vào
Tim gõ…-Của đáng yêu run rẫy
Trời ơi,trời ! Đầu óc tóe sao.

Buồn buồn xách vú mình nghịch thử
Mới thấy thương cô ấy quá chừng
Chẵng qua anh thích…-Em chịu đựng
Em thành bồ tát lúc anh hư
Tê tê nhột nhột ai chịu nổi ?
Mai này tái ngộ…-Ráng…dững dưng.

Những người đàn bà sau cánh cửa…

1-Tôi xô cánh cửa màu cứt ngựa,bước vào căn phòng thứ nhất-Một người đàn bà nằm sấp-Bụng đè lên giấc chiêm bao-Úp bầu ngực no căng-Đẹp-Như sản phụ con so bị truất quyền làm mẹ-Cơn mơ cơm áo ? Bữa tiệc nhà hàng và căn phòng đẵng cấp năm sao-Tôi nhìn-Tôi đi ra…

2-Tôi xô cánh cữa màu chiều chết,bước vào căn phòng thứ hai-Một người đàn bà nằm ngữa-Giấc chiêm bao đính lên trần nhà-Ba con rưởi thạch sùng kêu chắt chắt nuối tiếc một nữa cuộc đời quá khứ phù hoa-Cơn mơ kéo dãn đôi đồng tử-Đêm trừng trừng-Đêm ma-Tôi nhìn-Tôi đi ra…

3-Tôi xô cánh cữa màu lá mạ,bước vào căn phòng thứ ba-Một người đàn bà nằm nghiêng quay vào vách-Chiếc bóng quái thai-Giấc mơ dị dạng-Cơn mơ ịn lên bức tranh tĩnh vật-Dường như giọt nước mắt lẵng lơ nhãy múa trên mặt gối lấm lem giữa ướt mềm và khô cứng-Tôi nhìn-Tôi đi ra…

4-Tôi xô cánh cữa màu đường phèn,bước vào căn phòng thứ tư-Một người đàn bà nằm nghiêng quay về phía cữa-Giấc chiêm bao khốn khổ,từ tôi,len vào-Cơn mơ oan nghiệt-Gã làm thơ treo chiếc áo đạo đức bên lò sưởi,lững thững,quần jean trễ cạp toòng teng giữa hai đầu gối-Nụ cười,nước dãi,nữa đêm hơi hôi-Tôi nhìn-Tôi đi ra…

5-Tôi xô cánh cữa màu đỏ bầm kinh nguyệt,bước vào căn phòng thứ năm-Một người đàn bà ngồi chồm hổm-Giấc chiêm bao dày bụi thời gian-Trăm lớp váng nhện bện đan như tổ yến-Đụng vào tóc…tóc rụng-Đụng vào xương…xương tan-Ba mươi sáu năm-Hơn mười ba ngàn cơn mơ dữ hòng gặp một gã đàn ông thất đức-Em đã lỡ dại chết rồi giữa nhớ nhung và chờ đợi-Cái thi hài nuôi mối mọt no nê-Tôi nhìn-Tôi chết lặng-Tôi sụp xuống-Tôi lạy…
(Xin đừng sờ chạm vào hiện vật trưng bày…)

Nâu ơi là nâu !

Ta muốn kẻ lên mí mắt em một màu chì nâu sẫm
Để hoàng hôn nhòe buôn buốt sóng lưu ly
Khi em chớp mắt
một chớp
hai chớp
ba chớp…
Thế thôi-Kỳ bí
Thuyền tình ta chìm nghĩm đáy biển Em…

Mắt em màu hạt dẻ-mịt mùng sâu-vực tối
Nhốt giùm ta-Vó ngựa sõng-mõi rồi
Ta sẽ ngủ-Nhất định rồi-Ngoan như đất sét
Em cứ nắn ta như Chúa nắn Loài Người…

Ta biết rồi,
Em cũng rất thường ta
Nên mới chịu mở lòng ra như cửa biển
Đón cánh buồm ta Nâu như lá mục
Trôi lững lờ
vô hướng
đến vô biên…

Ta muốn kẻ lên đôi mày Em một màu Nâu Thiên sứ
(Biết bao giờ Vô Kỵ mới ôm được Triệu Minh đây ?)

Hãy chôn ta như giấu của để dành
Anh rồi về-Hứa đấy-Mùa thu lá sáng
Em nheo mắt cười-Nâu lên-thị ngạn
Ối à
Vó ngựa cũng reo hò
Xin Vạn tuế Bình An…

Em cứ nhìn ta
Qua khung kính màu trà
Mà thấy ta Nâu hơn Nâu hơn màu nâu Em muốn
Gát kiếm rồi,
Con sâu tằm ngủ muộn
Mộng bây giờ…cũng rẻ lắm,Em yêu !

Phật Pháp vô cương
Anh bụi đời Vô Thượng
Khất sĩ già-Y Bá nạp-…cũng rách bươm…

Anh muốn che Em hết cã Nâu sồng
Kẻo mai chết yểu-anh lấy gì trả nổi
Mà này Em,
làm ơn bớt mắng anh Bờm này Bờm nọ
Không lẽ nào anh Bờm cã cung cách…yêu Em.

Nào, hãy cùng anh nếm vị Valentine Buồn !

Valentine,em ơi ! Mùa này ta chia cách
Đứa chân trời,đứa góc biển,tội nhau chưa ?
Không lẽ nào anh đem hoa hồng đông lạnh
Nơi ngàn trùng,sao kịp về nhiệt đới-đêm em
Đêm tình nhân lập lòe lên sắc nến
Phải đâu một mình đóa hồng xám ngoét bóng cô đơn ?
Làm sao chia đêm nay thành hai phần số mệnh
Em giữ phần nhiều…(Đàn bà ai nỡ tính chuyện thiệt hơn ?)

Hãy uống giùm anh ly double sóng sánh
Remy-Martin vàng chuếnh choáng lên bóng em-Tái dậy thì
Thôi cứ coi như chuốc một niềm vui Tô Thị
Miễn đừng hóa đá-Anh mồ côi em-Biết sống làm sao đây ?
Valentine,em ơi ! Anh ngồi mùa Đông nát bấy
Chực bán rẻ đời mình,hòng mua rẻ đời em
Rượu bên này,anh không hâm mà cứ ấm
Xin rót về Muộn xuân em từng ngụm một,cay nồng…

Có thể đêm nay,
Em Valentine một mình bên bàn trang điểm
Cắn vỡ đôi vỡ ba từng mảnh Hersley’s hình trái tim
Kiêu hãnh cười-dằn mặt anh-coi chừng tim vụn nát
như mỗi viên chocolate loang màu môi violet tím mong chờ
Chờ đến nỗi giọt tình đau,khánh kiệt
Chắt xuống đêm,tàn rồi,giọt nến cũng khô đanh
Này,lè lưỡi ra cho anh xem nào
Cái ẩm ướt màu nâu đặc quánh
Vị ngọt em nuốt sạch cả rồi
Còn cái vị đắng chết bầm,xin cứ vui lòng chừa lại cho anh…

Valentine ! Đêm Valentine ! Trời ạ !
Nến-Rượu-Hoa-Chocolate-Và…Nỗi nhớ
Đôi bờ Biệt ly
Ngoãnh mặt
Em nỡ lòng nào buồn giận anh thật sao ?

(…Valentine 2011)

Vâng lời Chúa dạy, Anh chăm Em…

Anh có vô tình đâu,hả em ?
Cõng em từng bước lối khuya về
Canh chừng em tiểu sau bụi mía
Sợ gió đong đưa xước…phần mềm.

Anh có bao giờ làm ác đâu
Tại con kiến lửa cũng đa tình
Cắn đâu không cắn,nhè…chổ kín
Nơi ấy làm sao anh xức dầu.

Anh tắm cho em ở bến sông
Em làm ô nhiểm tận biển Đông
Tôm cá cùng anh bơi ngữa bụng
Suối lạch em-cười ngất-trống không.

Anh ru em ngủ giữa lưng đồi
Váy em trống quá chứa cả trời
Gió mùa lồng lộng,em… lồng gió
Đau bụng làm sao mộng,em ơi !

Anh rủ em lên rẫy thả diều
Áo em sứt nút-thật đáng yêu
Trắng ơi là trắng…Anh đơm lại
Run quá,diều băng đâu mất tiêu.

Anh vẫn chăn em như chăn cừu
Lông dài-Anh cạo-Đắp nhân gian
Mùa đông rồi buốt,anh ôm chặt
Em sùng sục sôi,khói lam chiều.

-Chúa ơi,
Con không biết rỏ mình bao tội
Mà Chúa ban cho một rẻ sườn
Dễ thương đến nỗi…không chịu nổi
Kiểu này…con chết chắc,Chúa ơi !…

(Chiều mùa đông ngẫu hứng)

tÀn ĐôNg CùNg NgƯờI

Đêm mở lòng ra như thùng rác
Ta trút vào em vạn nỗi đời
Em khóc
Em cười
lên tuồng tích
Sân khấu khuya rồi ?
Buồn,
rong chơi…

Ta mở lòng ra như gió sông
Em nằm ngả ngữa đếm mênh mông
Gió ơi,cứ trắng từng đêm lạnh
Rụng tiếng em cười,
Ta trống không…

Ta xé đời nhau như xé giấy
Xếp mỏng cánh buồm như khói sương
Thả theo triều sông ra biển lớn
Thuyền nát,
Trăng tàn,
Nghiêng ngả say…

Tuyết…tuyết…
Tuyết…tuyết…
Tuyết…
và…tuyết
Trắng mắt càn khôn,
Trắng…mục đồng
Bóng em-giờ trắng-
Giờ trắng nuột
Ta buồn như…gấu đi…ngủ đông
Nằm nghe ẩm mục mùa hàn thực
Nhấm ngón tay Người
Mộng tàn đông
Ngày mai có nắng ! ? !? !?
Ngày rồi nắng
Thuyền giấy ai về ?
…Sóng bến sông…

Mời Em say,đêm nay !

Đêm nay ai chết mặc ai
Mình ta một chén uống say mạt hồn
Đêm nay bóng ngựa hồng môn
Quê nhà ơi hỡi ! dập dồn nhát đau…

Đêm nay ta chấp nhận sầu
Dẫu thu dày xéo nát nhàu vụn ta
Lạy trời đừng để mưa sa
Ướt nhau dù chỉ thịt da ngậm ngùi…

Đêm nay mưa rối bùi nhùi
Giọt ngon giọt dỡ búi xùi,phỉ thui
Đêm nay ta uống mất vui
Làm sao xứ lạ bắt mùi cố nhân
Chén này chén nữa ân cần
Giọt say chập chững ngại ngần xiêm y…

Đêm nay ta uống lầm lỳ
Đếch cần tay chuốc sá gì nhục vinh
Đêm nay ta đếm sử mình
Thử coi nửa kiếp ái tình ra sao
Ô hô,nhan sắc ba đào
Say như say rượu té vào tim nhau
Làm sao tính chuyện bạc đầu
Phù Sai nuốt hận nha đầu Tây Thi…

Đêm nay mổi chén lưu ly
Một trăm nhào lộn sân si miếu đình
Đêm nay chơi cạn chén tình
Ta đâm hà tiện,tiếc mình,Em ơi !
Rủ nhau bán mạng cho đời
Mà mua không nổi nụ cười…xã giao.

HÙNG NGUYỄN – Boston

  1. guy nói:

    Thơ hay, vui, đúng là ma thuật chữ!

  2. Nguyen ngoc thuy nói:

    Thơ hay và lạ lẫm !

  3. HUNGNGUYEN nói:

    Cám ơn Vũ đã đưa Những Phút Ngẫu Hứng của Hùng…vào kho tàng của em. Mong sao Đôi Mắt Biết Cười thêm lần lúng liếng trong đôi phút chiều chùng lặng.
    Hiiii…hiiii…Giọt mưa ngủ trọ trên bờ cỏ hoang, Vũ chọn tiêu đề xuyên suốt chùm thơ thật có lý, anh rất thích. Lần nữa, cám ơn người đàn bà múa chử.