VTH – Vuthanhhoa.net giới thiệu chùm thơ của nhà thơ nữ là Hội viên Hội VHNT Yên Bái – Vũ Thị Mai Oanh:

Nhà thơ trẻ Vũ Thị Mai Oanh

*Tác giả: Vũ Thị Mai Oanh
 GV Ngữ văn tại Trường THPT Lý Thường Kiệt – TP Yên Bái
SN: 05/08/1982
Hội viên Hội VHNT Yên Bái
Blog: Thaolynh.vnweblog

CƠN MƯA RÀO

Đi qua cơn mưa rào cuối ngõ
Thấy đằng sau mắt mẹ
Có cơn mưa mùa đông…

Tuổi con đã qua những lẫm chẫm lâu rồi
Đau đớn cũng ko xoa dầu cao được nữa
Cơn mưa sầm sập đổ
Sẽ ào ào mà qua…

Mẹ nhé!
Còn rất nhiều nữa những cơn mưa
Nhưng đằng sau mắt mẹ
Cho nỗi đau của con
Là cơn mưa mùa hè…

TỨ BÌNH

Nắng trổ bông trên cánh đào
Hồng như tiếng pháo tung bay
vọng từ trái tim giáp Tết
Nhịp đập La-tinh của mùa

Một bước out-side xoay trong mưa
Những mảnh mây vỡ tan nỗi niềm vụn vặt
Đổ ào xuống lòng đường
Và nắng
Và tiếng ồn
lã chã bồ hôi
May còn có dấu lặng của mùa trong những bóng râm

Dưới bóng suy tư của đời
Phảng phất chút niềm nuối tiếc
Hình như gió mát đã qua trên giọt hương hoa sữa cuối cùng

Bởi những chiếc khăn đã phấp phới bay trên những con đường
Gió buốt chạy dọc ngang những vân tay khô khốc
Xe tuần lộc chạy ngang
Chiếc khăn len cố níu lấy những ngày giáp Tết
Choàng một vòng tròn ấm áp
Ngấn thời gian đỏ bừng đôi má
Nắng bỗng trổ xuân trên những cánh hoa đào.

GÓC SÂN KHÔNG CÓ GIÓ

Qua rồi mùa đông lá khô
Chỉ mình ta còn lại đây
Tiếng va đập của lá dưới bước chân thời gian
Nghe như tình ta vỡ vụn

Em còn nhớ ta chăng?
Sao xung quanh lặng im không nói
Sao ngoài kia đời xô động lắm
Mà góc sân ta đứng một mình

Em còn nhớ ta chăng?
Qua rồi mùa đông lá khô…

Đời lặng im và ta lặng im
Và lặng im trong tiếng lá chết
Hình như em không biết
Ta đang lắng nghe
Tìm một lá mầm cựa quậy
trong vỏ khô của nhành cây
Em bảo trong ấy có những cuộc đời…

Em còn nhớ ta chăng?
Đã qua rồi mùa đông lá khô…

NỤ HÔN WASABI
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)

Như bông Asagao (1)
Phúc lành và an vui
Bình thản và bền bỉ
Biêng biếc xanh
Tỏa ánh sáng từ lòng mình
Cho buổi sáng tinh khôi kì lạ
Nụ hôn của em
Dù một thoáng thôi
Như bông Asagao 9h sáng biết cuộc đời tàn lụi
Cho nhớ thương chút tháng 7 dịu dàng…

Như Koyo (2)
Rực rỡ
Nụ hôn của em
Nồng nàn
Cho mùa thu xoay trong anh
Dù một thoáng thôi
Như Koyo khi mùa đi để lại cành trơ trọi
Nhưng còn nguyên Momijigari (3)
Vũ điệu của mặt trời với giọt nắng đầu tiên trên trái đất.

Như Sakura (4)
Phồn thịnh
Một thoáng mùa xuân đổ ào từ Nam về Bắc
Nụ hôn của em
Bồng bềnh trên đám mây hồng dát bạc
Làn gió cũng hồng trên tiếng đàn Biwa (5)
Phiêu diêu trong anh
Dù một thoáng thôi
Như sakura biết phút cuối cùng là gió
Nhưng Hanami (6)
Phút rộn ràng sinh sôi bất tận…

Em không giấu một bông tuyết lạnh
Trên đỉnh Fuji
Nhưng nụ hôn của em
Một chút thôi
Một thoáng kiêu kì
Dù biết điều đó qua nhanh
Khi hơi thở của anh làm em tan chảy…

Em không biết nữa
Anh nói em hãy viết về nụ hôn của em
Mang màu sắc đất nước em muốn đến
Em không biết nữa
Hình như còn một chút hương Wasabi(7)
Không phải là màu sắc
Trên đầu môi
Và sâu hơn nữa
Sực tỉnh
Nồng nàn
Em nhớ anh!
Nụ hôn Wasabi!

(1) Asagao: hoa bìm bìm Nhật Bản, tượng trưng cho phúc lành và an vui
(2) Koyo: lá đỏ, làm nên mùa thu đặc trưng của Nhật
(3) Momijigari: Lễ hội ngắm Koyo
(4)Sakura: Hoa anh đào, quốc hoa Nhật Bản
(5) Biwa: Tỳ Bà hồ, hồ nước ngọt lớn nhất Nhật Bản có hình cây đàn Tỳ bà ở tỉnh Shiga, phía cực bắc Kyoto
(6) Hanami: Lễ hội ngắm hoa anh đào
(7) Wasabi: là một thành viên của họ Cải (Brassicaceae), rễ (củ) của nó được dùng làm gia vị và có vị cay cực mạnh, vị cay của nó giống như của mù tạc hơn là như của capsaicin trong ớt, sinh ra hơi có tác dụng kích ứng mũi hơn là tác dụng lên lưỡi.

PHÍA CUỐI MÙA THU

Cây tóc ngắn
Lá đã quét đi cả một mùa phía sau
Đem nỗi buồn se lại
Ngang lưng trời
Bảng lảng sáng
Bảng lảng tối
Chiếc khăn nào cho tóc ngắn cuối thu …

Mùa tình nhân ra hoa
Cài những chùm lan xanh lên chiếc xe dâu chở đi mùa thiếu nữ
Đem tiếc nuối của những người đến trễ
Thả ngang lưng trời…
Bâng khuâng mùa đang qua
Bâng khuâng mùa đã vội
Hai bàn tay ôm chặt lấy những điều chưa tới
Cardigan nào cho cô đơn cuối thu…

Hình như còn có những cơn mưa
Hình như cầu vồng vẫn thắp
Bên những vòm cây gió xanh bát ngát
Chiếc khăn vẫn xanh
Cardigan cũng xanh như lời hát
Cuối thu
Buồn cũng cuối mùa thôi…

 MÙA SƠN TRA CHÍN

Mùa táo tình yêu vẫn chín rộn ràng
Từng gốc cây cao lộng gió
Anh – mùa thu và lá xanh biết mấy
Trái chín đủ đầy trong mỗi trái tim

Em đi giữa mùa táo chín mênh mông
Sơn tra giận hờn
Vị chát
Sơn tra buồn
vị chua
Khi sơn tra cô đơn
vị đắng
Nhưng sẽ đến với anh cuối cùng bằng vị ngọt
Sơn tra không đến với ai không biết đợi chờ

Em đi giữa mùa thu táo chín rộn ràng
Trái táo tình yêu nơi em say đắm
Người Tây Bắc tình chân thật lắm
Hương sơn tra màu men
Vị sơn tra đầy đủ
Trái sơn tra bên xanh đầy cám dỗ
Bên đỏ ngọt ngào
Nên gọi: Táo tình yêu!

Em vẫn yêu mùa táo chín diệu kì
Dù tình anh ngát xanh giữa bốn mùa lãng tử
Sơn tra chín mới thêm sắc đỏ
Sơn tra ngọt ngào sau mọi hờn ghen
Và trái tim em
Đơn giản như trái tim con người Tây Bắc
Như những ly rượu sơn tra mùa thu bát ngát
Say men!

EM MỆT MỎI RỒI ANH!

Em mỏi đôi vai
Không phải vì gánh bao ước vọng ngông cuồng rất trẻ
Ước vọng vốn không nặng nề
Như trách nhiệm
Với lý trí của anh và của chính mình…

Em mỏi đôi bàn tay
Không phải vì mỗi ngày đều vội vàng với bao con chữ
Những câu thơ buồn tênh
Vốn không nhiều
Như với mãi những điều không thể…

Em mỏi đôi chân
Không phải vì ngược xuôi nhiều không gian cuộc sống
Những nơi em đi qua
Vốn không quá nhạt nhòa
Như những gì em chạy trốn…

Em mỏi cả trái tim em nữa
Không phải vì yêu thương nhiều thứ trên đời:
Yêu nụ cười trên môi bất kì ai
Yêu những phút giây ngắm nhìn hạnh phúc
Em cũng không giấu được
Yêu anh
Nhưng tình yêu vốn không gây đớn đau
Như là cố quên đi nhịp đập
Mỗi nhịp ngân lên
Cả cơ thể mệt nhoài
Nỗi nhớ.

Vũ Thị Mai Oanh