63

Khi tôi lắng nghe vào phút ngày đóng cửa

Khi tôi lắng nghe vào phút ngày đóng cửa tiếng thủ đô cuồng nhiệt gọi tên mình, nhưng chẳng phải suốt đêm hạnh phúc

Và nếu khác là khi tôi chè chén no say, hoặc khi kế hoạch hoàn thành, thì tôi vẫn không hạnh phúc

Nhưng một ngày khi tôi thức dậy lúc bình minh từ trên giường khỏe khoắn, trong lành, hát ca, hít thở làn hương thu chín dịu

Khi tôi thấy vầng trăng tròn nơi trời tây nhạt mờ chìm khuất trong hé rạng bình minh

Khi tôi một mình lang thang trên bãi biển, tắm trần truồng, cười với làn nước mát và chiêm ngưỡng mặt trời lên

Và khi tôi hình dung bước chân của bạn thân, của người yêu đang trên đường tìm đến, ồ thì đấy chính là hạnh phúc của tôi

Ồ khi ấy hơi thở ngọt ngào hơn và suốt ngày máu tôi dồn nhanh hơn trong huyết quản và ngày êm dịu trôi qua

Và ngày tiếp theo cũng niềm vui đến, và ngày tiếp theo bạn tôi đến vào buổi tối

Và đêm ấy trong tĩnh lặng vô cùng tôi nghe tiếng nước từ từ lăn vỗ đều bờ biển

Tôi nghe tiếng rì rầm chạm va giữa nước và cát như gửi đến riêng tôi lời chúc tụng thầm thì

Bởi người tôi yêu đang nồng giấc bên tôi trong chăn đêm lạnh

Và vòng tay nhẹ ôm ngực tôi – và đêm ấy tôi hạnh phúc

Bản dịch của Lê Huy Bắc

NGUYÊN BẢN TIẾNG ANH:

When I heard at the close of the day

When I heard at the close of the day how my name had been receiv’d with plaudits in the
capitol,
still it was not a happy night for me that follow’d;
And else, when I carous’d, or when my plans were accomplish’d, still I was not happy;
But the day when I rose at dawn from the bed of perfect health, refresh’d, singing,
inhaling
the
ripe breath of autumn,
When I saw the full moon in the west grow pale and disappear in the morning light,
When I wander’d alone over the beach, and undressing, bathed, laughing with the cool
waters,
and
saw the sun rise,
And when I thought how my dear friend, my lover, was on his way coming, O then I was
happy;
O then each breath tasted sweeter—and all that day my food nourish’d me more—and the
beautiful
day pass’d well,
And the next came with equal joy—and with the next, at evening, came my friend;
And that night, while all was still, I heard the waters roll slowly continually up the
shores,

I heard the hissing rustle of the liquid and sands, as directed to me, whispering, to
congratulate
me,
For the one I love most lay sleeping by me under the same cover in the cool night,
In the stillness, in the autumn moonbeams, his face was inclined toward me,
And his arm lay lightly around my breast—and that night I was happy.

Walt Whitman

  1. real nói:

    Bài thơ tuyệt vời! Nhưng thi sĩ Vũ Thanh Hoa có thể làm thơ hay hơn cả Whitman. Điều này là thật.