VTH – Hình như nhà thơ Vương Cường vẫn thong thả dạo trên một con phố riêng giữa đô thị xô bồ nhằng nhịt ồn ã: “lặng lẽ trời thu, lặng lẽ xanh” với những thi ảnh đẹp mong manh cùng những ngôn từ trẻ trung, đầy cảm xúc… Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Vương Cường vừa gửi vuthanhhoa.net:

>> Tôi lấy lửa giữa hừng đông – Vương Cường

7MÙA YÊU

Em ngồi bình thản ở bên anh
lặng lẽ trời thu, lặng lẽ xanh
mây ngả vai chiều hoa chín nụ
se sẽ lòng thu với lá ru.

Một chút sắc vàng, yêu mến ơi!
anh mang mây tím trải em ngồi.
một thoáng mơ hồ, mơ hay thực
anh từ sâu thẳm bỗng rơi rơi…

Anh thấy con đường hoa trước mặt
mây giăng, lụa nắng ngả ngơi chiều
thời gian dừng lại nhòa chân tóc
mùa yêu đã nói hộ lời yêu…

BAO GIỜ CHO ĐẾN MÙA THU

Bao giờ cho đến mùa thu
em khoác áo màu xanh ngọc
khăn thắt nơ như mơ như thực
ngọn lửa bập bùng như có như không

Bao giờ cho đến mùa thu
đứng trước hiệu kem bốn mùa anh đợi
phố rợp người qua lòng dạ rối bời
sáng nụ cười xa em ào ạt tới.

Bao giờ cho đến mùa thu
bằng lăng mơ màng khoác chiều bịn rịn
chim tha rác vàng về không xây tổ
hồ Gươm trời đất ngẩn ngơ xanh.

Bao giờ cho đến mùa thu
anh nắm tay em trở về cổ tích
áo xanh ngọc khăn nơ hồng ngọn lửa
thời gian bùng khao khát cháy không nguôi…

CÓ KHI13

Có khi, ta không hiểu nổi ta
trời xanh kia không có đáy đâu mà
biển dẫu lớn vẫn nằm trong lòng phật
em nhẹ chân, kìa, dưới lối có màu hoa.

Ta nhóm lửa khi trời còn vần vũ
củi đang tươi, mưa lắc thắc bắt đầu
không thể có lửa diêm nào có được
ta lấy lửa tim mình đốt đỏ cả đêm thâu.

Núi vẫn biết trời sinh mình cao lớn
sông vẫn hay sông vốn tự rất dài
biển vẫn biết lòng chứa đầy bão sống
vỗ vào bờ khúc hát của ban mai…

Em đom đóm lập lòe bên bờ giậu
ta một mình thức ngủ một mình ta…

VƯƠNG CƯỜNG