>>Nắng cuối trời (102) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

103. Mấy hôm nay Trang hay tỉnh dậy từ mờ sáng. Có lẽ vì nàng sốt sắng chờ ngày đến nhận kết quả xét nghiệm lần cuối cùng. Hôm nay đã đến hẹn. Trời vẫn chưa sáng rõ, nàng rón rén trở dậy kẻo H thức giấc.

Trang nhớ lại lần đầu nhận được tư vấn bệnh tình rồi những trăn trở đeo đẳng nàng hơn 2 năm qua. Bao nhiêu là đổi thay, bao nhiêu là quyết định, tan nát và hồi sinh cũng từ tờ giấy xét nghiệm kết quả ung thư cổ tử cung của nàng. Quả thật nàng không ít lần nghi ngờ vì sự chính xác của kết quả bệnh nhưng rồi công việc quá dồn dập xảy đến cũng như sự trầm cảm một thời gian dài vì những bế tắc trong quan hệ gia đình và việc công sở đã khiến nàng quên bẵng luôn việc tái khám. Không thể phủ nhận được nhiều quyết định quan trọng đã bị việc này chi phối. Trước đây nàng vốn yếu đuối và hoang mang. Khi biết mình bị bệnh hiểm nghèo, nàng đã có những dứt điểm dũng cảm, những hành vi thẳng thắn, những phát ngôn trung thực. Nàng đã dám bảo vệ tình yêu của mình dù phải trả giá nhiều đau đớn. Quyết định li hôn với người chồng vũ phu, bệnh hoạn, gia trưởng. Nàng  còn dám chống lại cả thế lực phe nhóm lợi ích tham nhũng  trong công ty, chỉ mặt vạch tên hẳn hoi lão V, tên giám đốc dâm ô, tham lam, bẩn thỉu… cùng đồng bọn cấp trên bao che nhau. Cũng vì thế, đời nàng đã theo một hướng khác hoàn toàn trước khi biết tin bị bệnh…

Tiết trời buổi sáng mùa thu Sài Gòn hơi se lạnh, đường phố lại tấp nập cho một ngày mới. Mỗi người đuổi theo âu lo của số phận mình. Cổng bệnh viện càng tới gần, nàng càng thấy những cảm xúc khó tả xâm chiếm…

- Chị Trang đi đâu vậy ?

k103

Nàng ngẩng lên, thấy một cặp vợ chồng trẻ đang xếp hàng chờ khám ở khoa Sản, người vợ đã mang thai ở những tháng cuối cùng. Nàng không khỏi bất ngờ khi nhận ra người chồng:

- Trời đất! Là  vợ chồng Toàn đó sao?

Chị em gặp nhau bất ngờ, mừng vui vô cùng nhưng Trang ý nhị tiết chế cảm xúc, bây giờ cậu ấy đã là một người chủ gia đình, sắp thành một ông bố trẻ… Toàn quay qua cô gái trẻ mang bầu, giới thiệu:

- Đây là Ngân, vợ em, cô ấy cũng là giáo viên chị ạ!

- Chúc mừng các em, cưới mà không báo cho chị biết nhé! – Trang mỉm cười. Toàn phân trần:

- Nhà Ngân ở tận miền Trung, chúng em về quê tổ chức hôn lễ chị ạ!

Trang ngắm họ, thật đẹp đôi. Ngân là cô gái trẻ xinh xắn, dịu hiền. Bất giác câu hát thuở nào văng vẳng lại trong trí nhớ của nàng:

“Thôi thì thôi để mặc mây trôi

Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan

Thôi thì thôi chỉ là phù vân

Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi”:

- Chúc bà bầu “mẹ tròn con vuông” nhé! Chị qua chỗ này một chút. Hẹn có ngày gặp lại. – Trang nói rồi bước đi sau khi đáp lại cái gật đầu nhã nhặn của Ngân.

- Cám ơn chị thật nhiều. – Toàn vẫn lưu luyến, dủ cậu ấy hiểu những ngụ ý gửi gắm của nàng.

Cuộc sống vẫn trôi theo những dòng chảy tự nhiên dù trong đó ẩn chứa vài điều bí mật… Bước đến nơi trả kết quả xét nghiệm, nàng thấy điện thoại báo tin nhắn. “Chị có vấn đề về sức khỏe sao?” – Tin nhắn của Toàn. Có lẽ trước mặt cô vợ trẻ, Toàn tránh không tỏ ra quan tâm đến sức khỏe của nàng, nhưng thâm tâm cậu ấy vẫn không yên lòng. Trang thấy cảm động nhưng nàng không muốn Toàn mất tập trung cho tổ ấm của mình. Nàng biết tình cảm của Toàn với mình trước đây. Hai chị em đã có những kỷ niệm không dễ gì quên được nhưng hãy để cho quá khứ ngủ yên. “ Chị không sao, chỉ đi kiểm tra sức khỏe định kỳ thôi. Em hãy tập trung lo cho Ngân và con. Chúc em hạnh phúc” – Trang nhắn rồi tự nhủ lòng sẽ không hồi âm Toàn nữa. Nghĩ đến đây thì nàng nghe tiếng loa trên hệ thống:

- Mời bệnh nhân Trang!

Nàng bình thản bước vào phòng khám. Vị  bác sĩ cầm trên tay tất cả những xét nghiệm của nàng rồi điềm nhiên nói:

- Sức khỏe của chị rất tốt. Không có dấu hiệu gì của bệnh ung thư cổ tử cung như chẩn đoán hơn 2 năm trước của bệnh viện X. Chúng tôi đã hội ý về trường hợp của chị và cho rằng có thể là do nhầm lẫn hoặc tắc trách của ê kíp bác sĩ trước đây…

Trang lặng người, không thốt nên lời. lại một sự việc hi hữu xảy ra trong ngành y tế mà mình phải gánh chịu… Nên vui hay nên buồn đây nhỉ?

- Tôi nghĩ chị hoàn toàn có quyền kiện về vụ việc này. – Vị bác sĩ gợi ý thêm.

- Tôi sẽ suy nghĩ và tham khảo thêm ý kiến luật sư tư vấn sau khi làm sáng tỏ mọi vấn đề. Cám ơn bác sĩ!

Trang cám ơn và đứng dậy chào vị bác sĩ. Vừa ra khỏi phòng khám thì nàng thấy H đã ngồi chờ bên ngoài. Thấy vẻ mặt nàng anh đã đoán ra sự tình:

- Kết quả cũ chẩn đoán sai phải không em yêu?

- Vâng anh ạ, thật là một chuyện không thể tin nổi đã xảy ra và làm thay đổi cả cuộc đời em…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (104) – Vũ Thanh Hoa