VTH – Mời bạn yêu thơ đọc chùm thơ vừa sáng tác trong tháng 10 -2020 của nhà thơ Hoàng Quý gửi vuthanhhoa.net:

Thu hà nội

Mười hai câu

Rồi sẽ gửi lại người đến tiếp
Nắng hay mưa thì vẫn thế gian này
Rồi sẽ lặng im, sẽ vô ưu như cỏ
Khóc hay cười cũng gió mây bay
Rồi được mất sẽ chả còn cút bắt
Buồn hay vui chờ đóng ván đua chen
Những đớn đau, những hận thù cũng khép
Thắng hay thua trí trá cờ tàn
Này em bé vừa ngoái nhìn tươi tắn
Chúc tiếng em cười cho duyên nắng thơm
Này bông cúc báo mùa thu đến
Hãy buông hương xao xuyến trên đường…

10/2020

Vườn

Trong khu vườn có tổ chim mục nát
Bầy chim xưa đã rời tổ lâu rồi
Cỏ dại mọc, người quên trở lại
Chỉ lá vàng trầm lặng, thế thôi…

Chúng ta từng vô tư bùn đất
Từng đêm đêm rình đom đóm bay
Cây ổi cũ nhiều lần buông quả
Hương thơm chua quanh quanh đâu đây

Ngày ấy trăng và sao sáng lắm
Em ngượng ngùng tay trong tay anh
Trái ổi chín, miếng hồng chia nhỏ
Gối cỏ xanh đợi trăng

Ngày ấy bao nhiêu là tươi tắn
Tươi tắn đi đâu sao chẳng mấy về
Kẻ nằm chiến trường xưa
Kẻ rời làng lên phố
Đom đóm chớp nhoè trong khu vườn khuya

Cây ổi cũ đã già
Heo hắt cuối cành tổ chim xám úa
Em bây giờ ở đâu
Ta gọi em, gọi người
Lá trầm ngâm
Và, gió…

10/2020

Thu hà nội6

Người đi miên man

Họ trôi trong hy vọng, đến, và hy vọng
Những ánh nhìn ngơ ngác
Những ánh nhìn thật thà
Những ánh nhìn ao ước không bị chối bỏ
Không bị lọc lừa
Không bội thực phỉnh nịnh

Họ đến từ rất xa
Những cánh đồng vàng võ đang biến mất hoặc đã biến mất
Sông lở lói mái chèo thưa thót
Những ánh trăng không thể mãi rủ rê câu ru kẽo kẹt đêm đêm
Con cò quăm trân trân góc ruộng

Những giấc mơ lầm lũi
Những giấc mơ nhọc nhằn
Tay bảo vệ mắt gườm gườm
Nhìn soi mói khắp thân hình của họ

HOÀNG QUÝ

  1. Triệu Thanh An nói:

    Nếu chỉ nói thơ anh hay, tôi cho là chưa đủ. Nếu chỉ nói thơ anh có nhiều thi phẩm như có ma trong chữ, cũng chưa đủ. Và nếu nói thơ anh chia sẻ vui buồn người, có lẽ chưa thấu thiểu nhà thơ trái tim luôn ấm nóng và nhân văn. Thơ anh là Tâm Trong Không Vết Xước Của Bậc Người Hiền. Một “Vườn” không còn là nơi trú ẩn cho bày chim bé bỏng. Một “Vườn” mà “tươi tắn” cũng chịu cái kết cục thất lạc… Chính cái “tươi tắn”phải chịu thất lạc mà bao nhiêu “Người đi miên man” tuột trôi hy vọng vái tứ phương cho “ao ước không bị chối bỏ/Không bị lọc lừa/Không bội thực phỉnh nịnh”. “Mười hai câu” – một bài thơ không chỉ quá hay, hay đến độ đọc chữ xong như không còn thấy chữ. “Nó” còn là một bài thơ minh triết!