VTH – Nhận được món quà bất ngờ của nhà thơ Xuân Thu sáng nay, cảm động quá, không phải lần đầu tiên ông anh chưa một lần gặp mặt nhưng đã rất thân thiết nhau qua các trang viết của báo mạng tặng quà mình. Gửi tới  nhà thơ Xuân Thu – Phó CT Hội LH VHNT Phú Thọ, Tổng Biên Tập tạp chí văn nghệ Đất Tổ (cơ quan báo chí của Hội Liên hiệp VHNT Phú Thọ) lời cám ơn chân thành của cô em gái tận Vũng Tàu và xin giới thiệu cùng bạn đọc bài viết của anh về tập thơ mới của Vũ Thanh Hoa, tập thơ “Lời cầu hôn đêm qua”:

>>  Nhà thơ Xuân Thu đọc “Người nhìn thấu linh hồn” của Vũ Thanh Hoa

ĐỌC “LỜI CẦU HÔN ĐÊM QUA” CỦA VŨ THANH HOA

Nhà thơ Đỗ Xuân Thu

Vừa qua, tôi rất vui khi nhận được tập thơ “LỜI CẦU HÔN ĐÊM QUA” (Nxb Hội Nhà văn) của nhà thơ Vũ Thanh Hoa (thành phố Vũng Tàu) gửi tặng. Đây là tập sách thứ ba của Vũ Thanh Hoa mà tôi được tác giả gửi tặng qua đường bưu điện sau tập thơ “Trong em có người đàn bà khác” và tập truyện ngắn “Người nhìn thấu linh hồn”. Đọc Hoa đã nhiều trên mạng, kể cả những bài viết, bài bình của các nhà văn, nhà thơ, nhà lý luận phê bình văn học có tên tuổi nhưng vẫn không thích bằng cầm chính quyển sách của Hoa trên tay để đọc. Tuy chỉ biết nhau qua mạng nhưng tôi thấy đây là một cây bút sung sức, cách viết lạ, táo bạo, mãnh liệt nhưng duyên dáng đằm thắm và rất nữ tính.

Hai quyển sách trước của Hoa tôi đã đọc đi đọc lại bao lần nhưng mỗi lần đọc lại phát hiện thêm những điều mới lạ và lại có những cảm xúc mới lạ trong tôi. Tập truyện ngắn “Người nhìn thấu linh hồn” tôi đã có bài cảm nhận. Riêng tập thơ “Trong em có người đàn bà khác” thì chưa dám đặt bút vì nó hay quá, có nhiều bài viết rất sắc sảo, rất hay rồi. Tôi chỉ để quyển sách đó ở chỗ thuận tiện nhất và thường xuyên lấy nó ra nhâm nhi đọc lại, nhất là những lúc bỗng dưng buồn. Đọc Hoa để chìm trong thế giới ảo giác, thăng hoa, phồn thực, bồng bềnh câu chữ, để rồi từ đó, tôi lại nảy sinh ra những ý tứ thơ mới từ những bài thơ của Vũ Thanh Hoa. Không biết đó có phải là sự đồng cảm không hay là sự “ăn theo” nữa nhưng tôi đọc thơ Hoa, làm thơ theo Hoa bỗng cảm thấy yêu cuộc đời này hơn, thi vị hơn.

Cầm tập “LỜI CẦU HÔN ĐÊM QUA” tôi lặng lẽ chiêm ngưỡng hình hài quyển sách và thận trọng mở đọc từng trang, từng bài trong cuốn sách đó. 69 bài thơ (hình như là con số năm sinh (1969), tuổi Dậu của Hoa?) không hề có bài thơ nào niêm luật gò bó, càng không lục bát (như “Trong em có người đàn bà khác”) mà toàn là thể thơ tự do. Câu chữ tung tẩy, ý tứ lớp lang, càng đọc càng như bị Hoa dẫn dụ vào cõi mê tình ái, tình đời. Nhiều bài thơ ám ảnh quá, để lại trong tôi những ấn tượng khó có thể quên được. Nào “Trong giấc mơ đêm qua”, “Lưu đày một giấc mơ”, nào “Nhặt mảnh nhớ”, “Còn chỗ nào trống cho tôi không?”. Này thì “Đi ngược”, này thì “Đánh rơi”. Lại nữa “Cuối năm dọn nhà”, “Khoảng trống”. Rồi thì “Ảo giác”, “Lời cầu hôn đêm qua”… Nhiều, nhiều lắm. Bài nào cũng oách, cũng ấn tượng.

Thơ Hoa không nhiều vần điệu, chẳng cần phân khổ bốn câu một như đóng gạch, Hoa cho cảm xúc chảy tràn lênh láng trên trang giấy. Có khi câu chữ tãi rời rơi xuống lả tả mà khi đọc lên tôi cứ thấy ý tứ của Hoa cứ như nhảy múa trước mặt mình. Không lên gân gượng gạo, không làm xiếc câu chữ tù mù đánh đố người đọc, cũng không dễ dãi, thơ Hoa sâu sắc, kín đáo, ý nhị đầy nữ tính và chứa đựng những bứt phá, đổi mới của thời đại @. Chẳng biết ở trường phái nào, hiện đại hay hậu hiện đại, truyền thống hay cách tân, tôi chỉ biết, chỉ cảm thấy rằng thơ Vũ Thanh Hoa rất hay mà thôi. Và tôi cũng không dám, chẳng biết bình luận gì hơn nữa, tự những bài thơ đã ánh lên tất cả những cái hay, cái đẹp cả rồi.

Xin trích ra đây hai trong số rất nhiều bài thơ hay của chị trong tập thơ mới nhất này giới thiệu cùng quý vị và chúc mừng nhà thơ Vũ Thanh Hoa.

CÒN CHỖ TRỐNG NÀO CHO TÔI KHÔNG?

Còn chỗ trống nào cho tôi không?

thiên đường chật thánh thần

địa ngục chật ma

mặt đất hằng hà người sống

những hình hài quẩn quanh ngõ cụt

va nhau toé những mảnh hồn

những mảnh hồn ngậm biển cô đơn

xoay

xoay

xoay

giữa khối cầu lầm lạc

câu thơ ngơ ngơ ngác ngác

sõng soài trên những ray mòn

môi cười héo hon

tô son nếp nhăn cằn cũ

nước mắt nhạt thếch

trắng thớ vòng ôm

bốn ngả sân ga chất đầy mặt nạ

tàu chưa qua mà nhỡ chuyến

còn chỗ trống nào cho tôi không?

CUỐI NĂM DỌN NHÀ

cuối năm dọn nhà

thấy mình trong tấm ảnh cũ

thấy mình trong chồng sách cũ

thấy mình trong câu thơ cũ

thật lạ

cuối năm dọn nhà

thấy người trong tấm ảnh cũ

thấy người trong chồng sách cũ

thấy người trong câu thơ cũ

thật quen

cuối năm dọn nhà

nhặt nhạnh

một cũ

hai cũ

những cũ

rất nhiều cũ

nhận ra

vết sẹo góc nhà

đột ngột nở hoa

Một lần nữa chúc mừng nhà thơ Vũ Thanh Hoa với tập thơ mới này. Chúc mừng “LỜI CẦU HÔN ĐÊM QUA” đã được mọi người hân hoan, mừng vui đón nhận. Và… lễ tân hôn thật tưng bừng khi độc giả đọc tập thơ này…

Đỗ Xuân Thu
Nguồn xuanthu.vnweblogs ,nhavantphcm.comnguyentrongtao.info,Hội LHVHNT Phú Thọphidongha.blogspot.com

  1. xuanthu nói:

    Ảnh tay nào mà xinh dai thế em ơi! Đang khoái thơ, nhìn ảnh hắn lại càng khoái hơn. Chúc mừng em nha.

  2. Vương Cường nói:

    Thân gửi Xuân Thu, cho mình nói vài câu, mình đọc Vũ Thanh Hoa từ 2007- khi mình biết vnweblogs.com. Khi ấy cũng đã nhiều cảm tình rồi. Hồi đó cả mình và VTH hay viết comm bằng văn vần. Sau một người bạn nhắc mình không nên thế và mình cũng nói ý nghĩ ấy với VTH. Từ đó cả hai đều không viết comm bằng văn vần nữa. Việc VTH trong tập này (theo XT) không có thơ lục bát. Với mình đó là bước tiến của VTH. Bởi viết lục bát thì khó hay, tình cảm bị chia cắt, thơ là trần, bởi hay phải tự do, lạ, mới và đẹp. Hơn nữa thơ bây giờ mà còn phụ thuộc vào thể loại, tự nó cũng đã nói lên sự hạn chế tự nguyện rồi. Sau này đọc tập “Trong em…” có nhiều bài thích, nhưng không phải lục bát. Tập mới này chưa đọc, chỉ đọc những bài trên trang VTH thôi. Khi đứng riêng và khi đứng chung có thế cảm giác khác nhau. Hình như “trong em có người đàn bà khác” vẫn còn thiếu đi sự xa vắng thắm thiết.
    Một mặt thơ cần bứt phá, mở đường riêng đi theo mạch mới hiện đại, dễ bị hạn chế tính dân tộc và mặt khác nếu cứ giữ như xưa thì lại thiếu đi tính hiện đại. Có vẻ như ở tập này VTH đã có sự trộn lẫn cần thiết giữ tính dân tộc và tính hiện đại. Nhiều nhà thơ quá hiện đại lại trở nên xa với, thậm chí gây khó cho người đọc. Mình không cùng ý nghĩ của một số người là thơ phải dễ đọc. Chuyện đó có thể đã xưa rồi. Cuộc sống rộng lớn với muôn vàn mối quan hệ và vô số ngôn ngữ mới vừa xuất hiện, nhà thơ có trách nhiệm thuần hóa ngôn ngữ mới ấy thì làm sao mà dễ đọc được? Hơn nữa vần điệu là cái không thể thiếu trong thơ (nếu không thành văn xuôi mất) nhưng nếu lặp lại vần điệu cũ trong thể loại cũ thì tránh sao được sự cũ nhàm? Vượt qua các trạng thái đối nghịch ấy, VTH đã gieo vần, gieo nhạc tự thân, khá mới vào thơ. Đó là cái dễ nhìn thấy trong thơ VTH. Sức hấp dẫn có lẽ cũng từ đó.
    Tuy nhiên để có bài thơ, câu thơ toàn bích thì thách thức bất kỳ ai cầm bút. Nhưng với VTH mình tin đã chọn đường đi đúng, hướng đích và hay hay dở tùy người đọc. Sự thắm thiết đã được bồi đắp, câu thơ đã mang được cái hồn riêng là điều mình gặp ở VTH. Những cảm nhận bước đầu của XT về thơ VTH mình tin có nhiều điều đáng suy nghĩ lắm. . . Cảm ơn XT đã mở một cánh cửa dù hẹp để người đọc lân la vào vườn thơ lắm màu sắc của VTH. Chúc mừng cả hai bạn!

    Nhà thơ Vương Cường

  3. wd nói:

    Bài thơ Cuối Năm Dọn Nhà thật xuất sắc, ai cũng có tâm trạng như tác giả khi mỗi cuối năm dọn nhà, nhưng không viết được như tác giả mà thôi.
    Một bài thơ hay là bài thơ giải tỏa tâm trạng cho nhiều người.

  4. Thái Vĩnh Hồ nói:

    “Để có được một khu vườn đẹp hãy hiểu những giọt mồ hôi của người làm vườn và nếu có thể, hiểu thêm cả sự đỏng đảnh của thời tiết. Trước một bình hồng đã hoàn mỹ dâng tặng cho ta, hãy nhìn xem, trên đâu đó bàn tay của người nghệ sĩ đã rớm máu gai hoa hồng cào xước. Kẻ hiểu được làn hương của hoa hồng tinh khiết không thể hít hà như tay háu đói trước món ăn được bày biện và sắp đặt công phu; hãy khe khẽ nhắm mắt và thu vào sâu trong tâm can, sẽ thấy làn hương thánh thiện.” ( Lời bàn của E.Pô về phê bình văn chương).
    Thơ Vũ Thanh Hoa có cấu trúc mới mẻ,hiện đại, nhiều thi ảnh đột biến, nhịp thơ động.
    Bài thơ “Lời cầu hôn đêm qua” tôi đã đọc và thích. Cái “sự”Tôi cầu hôn tôi – cầu hôn chính mình tạo nhiều chiều cảm xúc. Đây là bài thơ hay.
    Hai câu kết tài tình, tài hoa và đầy bất ngờ cuối bài thơ “Cuối năm dọn nhà” như luồng sáng rực ấm nâng bài thơ lên thành một bài thơ khác thường, rất hay, đọc nhiều lần mà còn muốn đọc lại. Đây là bài thơ hay nhất của chị trong trang Thơ Vũ Thanh Hoa của web !