CHUYỆN TÌNH BUỒN” – PHẠM VĂN BÌNH & PHẠM DUY

VTH – Qua facebook một người bạn, biết tin thi sĩ Phạm Văn Bình tạ thế ngày 22/7/2018 tại Nam California. Tôi không biết nhiều về ông ngoài thông tin ông là tác giả bài thơ “Chuyện tình buồn” nổi tiếng, đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành tuyệt phẩm cùng tên. Lên mạng tìm cũng chỉ có đôi nét về ông, vậy mời bạn cùng vuthanhhoa.net đọc lại bài thơ và nghe lại ca khúc này:

  • Thi sĩ Phạm Văn Bình quê ở Đông Hà và từng dạy học ở Trường Bán Công Đông Hà.  Lúc thiếu thời ông có một người yêu, nhưng hai người không cưới nhau được vì sự khác biệt tôn giáo nên phải chia tay. Từ mối tình này, ông viết bài thơ “Chuyện Tình Buồn”.  Rồi ông tham gia quân ngũ và lập gia đình. Sau năm 1975 ông đi cải tạo, sau đó ông cùng gia đình định cư tại Hoa Kỳ. 
  • Phạm Văn Bình có 2 bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc là: Chuyện Tình Buồn và 12 Tháng Anh Đi, trong đó Chuyện Tình Buồn là bản nhạc “lừng danh một thời” và mãi đến nay vẫn là bài hát được giới hâm mộ ưa thích và được trình bày qua rất nhiều ca sĩ nổi tiếng. 

PVBinh

 Thi sĩ Phạm Văn Bình những năm cuối đời

NS Phạm Duy

Nhạc sĩ Phạm Duy

 Nguyên tác bài thơ “Chuyện Tình Buồn” của Thi sĩ Phạm Văn Bình.

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Đời chia hai nhánh sông

Những thư tình ngây dại
Những vai mềm, môi ngoan
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đàng
Thôi cũng đành chôn kín
Dưới đáy huyệt thời gian

Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh nhuốm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô

Năm năm rồi đi biệt
Anh chẳng về lối xưa
Sân giáo đường cỏ mọc
Gác chuông nằm chơ vơ
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhoà mưa qua
Trên cánh buồm ký ức
Sóng thời gian lô xô

Ngồi bâng khuâng nhớ biển
Bên bãi đời quạnh hiu
Anh mang hồn thuỷ thủ
Cùng năm tháng phiêu du

Anh một đời rong ruổi
Em tay bế tay bồng
Chiều hắt hiu xóm đạo
Hồi chuông giáo đường vang

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Bao kỷ niệm chôn kín
Dường như đã lãng quên

Năm năm rồi trở lại
Một màu tang ngút trời
Thương người em năm cũ
Đêm goá phụ bên song

Ca khúc “Chuyện Tình Buồn” (Nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc)

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Ðời chia như nhánh sông
Phong thư tình ngây dại
Và môi vai rất mềm
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đàng.

Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh nhuốm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô…

Năm năm rồi đi biệt
Ðường xưa chưa lối về
Trong đìu hiu gió cuốn
Nằm chơ vơ gác chuông
Năm năm rồi cách biệt
Cỏ hoang sân giáo đường
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhoà mưa qua.

Ngồi bâng khuâng nhớ biển
Bên bãi đời quạnh hiu
Anh như hồn thủy thủ
Cùng năm tháng phiêu du
Anh một đời rong ruổi
Em tay bế tay bồng
Chiều hắt hiu xóm đạo
Hồi chuông giáo đường vang.

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Bao kỷ niệm chôn kín
Dường như đã lắng quên
Năm năm rồi trở lại
Một mầu tang ngút trời
Thương người em năm cũ
Thương góa phụ bên song…

VTH sưu tầm và giới thiệu