Thiên đường rỗng – Trịnh Cung

Đăng ngày 25/01/2015 trong mục Tác phẩm Văn nhân, Thi hữu, Blogger, Thơ Lượt xem: 1 240 lần

>> Anh lần từng ăn năn – Trịnh Cung

Doi chung - trinhcung

Tác phẩm “Đôi chúng” được coi là bức tự họa của họa sĩ Trịnh Cung và vợ – nhà thơ Phương Lan

THIÊN ĐƯỜNG RỖNG

Em đã tự dẫn mình đến cuộc thử nghiệm nguy hiểm
Cánh cửa đền thiêng quá giờ tế thần đóng sập
Từ hôm đó
Thế giới bắt đầu vỡ ra từng mảnh

Không còn tin ở ngày mai
Xin ứng hết những tháng ngày còn lại
Yêu em cả vốn liếng đời sau

Em đã rơi
Đường siêu tốc thời gian nườm nượp hai chiều quá khứ tương lai
Ngược về hỏa thiêu mọi thứ không thể chôn cất
Xuôi ra hằng hà kiếp buồn nối đuôi thụ tinh
Sống chết cũng hai chiều tiếng khóc
Anh dốc hoang tưởng còn lại đầu cơ lần cuối nước mắt em

Anh đã mơ về cái chết để tự do mình đăng quang
Cuốn ra khơi bằng chiếc lưỡi già vô tâm của biển
Để chẳng bao giờ trở lại nơi phải sống bám vào những giấc mơ

Em đã chìm
Xuyên qua thiên đường rỗng
Luồn lách giữa ruỗng mục ngồn ngộn xác ướp quá khứ
Và tả tơi những huyền thoại
Cuối cùng cuộc truy nã anh cũng chỉ là hư ảo

Trong những giờ phút trắng tay
Em hãy tựa vào nỗi buồn
Để quên nhanh lời hứa của Chúa
Và lỗi lầm anh

6/2005
TRỊNH CUNG