Thú nhận – Vũ Thanh Hoa

Đăng ngày 03/09/2017 trong mục Tác phẩm Vũ Thanh Hoa, Truyện ngắn, Truyện Vũ Thanh Hoa Lượt xem: 969 lần

 THÚ NHẬN

Truyện ngắn

- Anh ngồi xuống đi. Lần này thì anh nhận chứ?

Chị nghe giọng mình rất điềm tĩnh, không còn gay gắt như bao lần trước. Để xem anh còn chối nhem nhẻm hay không, chị đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng thu thập được. Chị đã in ra những cuộc trò chuyện online mùi mẫn của anh và cô gái kia, những email đầy rẫy nhớ nhung ướt át, thậm chí cả hình ảnh của họ trong quán café và còn cả đi dạo biển đầy lãng mạn…

thú nhận

- Anh nhận. – Anh ngồi xuống rồi chậm rãi nói, nhìn thẳng vào chị, không quanh co, chối cãi như những lần trước đây. Cơn hờn giận, tự ái, tổn thương trào đến nhưng chị vẫn bình thản mỉm cười, nụ cười đầy khinh miệt: “Hôm nay bày đặt thành khẩn, muốn tôi tha lỗi cho anh dễ dàng vậy sao, đừng tưởng nhé!” Chị vẫn giữ giọng lạnh băng, hỏi tiếp:

- Anh quen cô ta thế nào? Cô ta có biết anh đã có vợ con không?

- Anh quen cô ấy trong cùng lớp học nghiệp vụ, anh không nói có vợ con rồi nhưng chắc cô ấy cũng đoán ra.

Anh cũng bình thản, kể cứ như là kể chuyện của ai đó với một người bạn thân, chị nghe mà lộn ruột nhưng lại thêm tò mò.

- Rồi hai người lên giường với nhau ngay lần ấy hay sao? Ở ngay cái thành phố biển lãng mạn ấy chứ?

- Đúng vậy…

Giờ thì anh ngập ngừng, nhìn trộm chị. Anh bắt đầu muốn ngưng câu chuyện nhưng chị ngày càng lúc càng thấy thu hút. Anh ta đã nói đến đây thì phải nói cho hết. Mình sẽ nghe ra ngọn ra nguồn. Chị cay đắng nhớ lại thời xưa anh và chị tìm hiểu nhau, khi nhà trai dạm ngõ rồi, anh mới dám “mon men” đòi hỏi chị. Đúng là ăn vụng có khác, “đánh nhanh, thắng nhanh” mà!

- Anh quá ghê tởm! Mới hôm trước anh còn ngủ với tôi, hôm sau anh đã quấn lấy cô ta! Anh không thấy ngủ với vợ khác hẳn với một cô ả qua đường sao? – Chả hiểu sao chị lại hỏi vậy, nhưng dù sao thì cũng đã hỏi rồi.

- Khác chứ, đương nhiên là rất khác! Nhưng mà em đừng hỏi nữa, anh không muốn nói về chuyện này…

Anh nói gần như van xin, ánh mắt nhìn chị đầy ăn năn. Đã thế thì hôm nay chị sẽ khai thác cho bằng tiệt nhé, để mà anh thấm thía hết lỗi lầm của mình.

- Không! Anh không có quyền bảo tôi phải hỏi cái này, cái kia. Bây giờ anh chỉ có nhiệm vụ trả lời mọi câu hỏi của tôi. Thế là tôi đã quá tử tế với anh rồi. Anh thừa biết các bà vợ khác sẽ xử tội chồng mình ngoại tình thế nào.

- Anh biết, nhưng anh kể ra chỉ làm em tổn thương thêm, anh không muốn thế!

- Bây giờ anh mới sợ tôi tổn thương hay sao – Chị cười thành tiếng nhưng thấy nước mắt bắt đầu rơi, chị rít răng, giọng trở nên the thé:

- Anh phải nói cho tôi biết là ngủ với tôi và con kia khác nhau cái gì? Tôi thua con đàn bà kia cái gì? Vợ anh xinh đẹp, giỏi giang, trí thức, con nhà có giáo dục? Anh không thấy cô ta thua kém tôi đủ thứ hay sao?

- Anh biết nhưng không bao giờ so sánh kiểu ấy. Anh và em là vợ chồng, chúng mình có với nhau 3 đứa con, anh yêu thương em vì em là mẹ con anh, là vợ hiền, dâu thảo, em còn luôn nhắc anh về nghĩa vụ và trách nhiệm…

- Chứ sao! Còn cô ả kia thì chỉ là cái thứ qua đường, là trò chơi ngắn hạn có thưởng phải không?

- Ban đầu có vẻ là như vậy. Nhưng anh cũng không nghĩ rạch ròi như thế. Anh thấy cô ấy dễ thương, dịu dàng, nhỏ nhẹ, anh bị cuốn vào nụ cười của cô ấy và bọn anh làm tình với nhau…

Làm tình! Anh gọi hành động bỉ ổi sau lưng chị với cô ả đồng nghiệp kia là như vậy, nhưng phải công nhận anh dùng từ chính xác. Giữa họ, chỉ còn là thói quen mà sách vở hay gọi là “sinh hoạt gia đình” hay “giao ban vợ chồng” – những khái niệm còng queo lây nhiễm trầm trọng từ những cuộc họp căng thẳng và chán ngắt của công sở, cơ quan. Chị lặng người. Làm dâu, làm vợ, làm mẹ tới 3 đứa con của anh với bao trọng trách thiêng liêng với từng ấy năm tháng vẫn không khiến anh đủ “đề kháng” với cái “dịu dàng, nhỏ nhẹ và nụ cười” của cô ả mới quen vài ngày kia sao?

- Rồi sau đó thì sao? Anh vẫn tiếp tục gặp cô ta cho đến khi tôi phát hiện?

- Sau hôm đó cô ấy lẩn tránh anh, thậm chí còn chuyển đến chi nhánh khác làm việc nhưng anh vẫn cố tình tìm gặp…

- Tôi có đọc những email, tôi biết anh cố tình níu kéo. Tôi muốn anh trả lời thực lòng là anh yêu cô ta phải không?

- Có cần thiết trả lời không nếu em đọc tất cả rồi?

- Tôi cần anh xác nhận! – Chị gầm lên – Ở đây có hai người đàn bà, hoặc là cả hai bị anh lừa dối hoặc là chỉ một người bị anh lừa dối!

- Anh không lừa ai cả. Em cứ ép anh phải nói thì anh đành nói thật. Anh yêu cô ấy!

Chị lặng người. Chị thấy miệng đắng ngắt và nước mắt khô khốc. Thế là điều cần biết nhất chị cũng đã được biết. Điều cần anh thành khẩn khai nhận nhất, anh cũng đã khai nhận.

- Thế còn tôi thì sao… Anh thật là tàn nhẫn… Thế còn tôi? – Giọng chị bỗng yếu ớt, gần như cất không thành tiếng.

- Bọn anh chia tay rồi, cô ấy chuẩn bị lấy chồng. Nếu em bỏ qua thì mọi chuyện vẫn tiếp tực như trước đây, cả hai gia đình nội ngoại không ai biết cả, các con vẫn đủ bố lẫn mẹ, anh vẫn đối xử với em như mọi ngày.

Chị ngẩng lên nhìn anh, dù thoáng qua rất nhanh, chị vẫn nhận ra nỗi chán chường nhẫn nhịn tràn ngập trong đôi mắt anh, khuôn mặt anh gần như hóa đá, giống như một pho tượng đặt bên ngoài ngôi nhà đã phủ rêu phong…

Chị phải vịn vào bàn mới đứng dậy được. Chị đi đến  đầu tủ với tay rót một li nước. Khi đổ nước đầy chị mới nhận ra một vết nứt dài và sâu ở đáy li. Nước vẫn không chảy ra ngoài nhưng vết nứt thì chẳng thế nào xóa được, chỉ có thể uống và quên nó đi hoặc là vứt cái li vào sọt rác. Chị không biết phải làm sao bây giờ, chị nhắm mắt và uống cạn nước, nước mắt đã thấm đẫm khuôn mặt xinh đẹp từ lúc nào…

3/9/2017

VŨ THANH HOA