VTH – Cởi bỏ “mặt nạ mùa”, Lê Miên Ca khi là chàng thư sinh lãng mạn khi lại như gã lãng tử phiêu bồng… Mời bạn yêu thơ đọc chùm thơ mới của chàng trai trẻ vừa gửi vuthanhhoa.net:

>> Cây rừng phía sau phố anh cạn kiệt – Lê Miên Ca

MẶT NẠ DI TẢN MÙA

Hâm hấp cái mặt trời
môi em túng tẩy
phía bên ngoài bức tường không trét vôi
khuôn mặt em trắng lớp kem phấn
anh, bức tường tươi rói rêu

hun hút cái đêm lạnh
vặn mình một chút Sài Gòn sang mùa
em mấp máy mi
phố lổ chổ sỏi
phố rữa lá cây
anh, ngập ngừng tan tầm muộn

ngày mai phía sau bức tường
hai cặp môi cong vếnh
bốn con mắt chống đỡ
lát cắt phẳng tắp nhịp thở
hình thù mặt đất
ngày mai phía sau vài sinh thể khác nữa
người ta nhào nắn giấc mơ
xây cho mình lớp mặt nạ dày cộm như lớp vỏ quả địa cầu
và tâm hồn là biển
sự rối rắm là những dòng sông
ngày mai không có gì là trước sau
tôi chết ngất bất thường

và hôm nay không thập thò phía sau bức tường
trườn ra phố
tôi đeo chiếc mặt nạ mùa đông chống bụi
hấp hênh gã nghiện thơ và đôi chân di tản mùa

GƯƠNG MẶT DÃ QUỲ

Ngất ngây con đường cái
Sắc dã quỳ vàng, rải…
Lên lên xuống xuống quanh co dốc
Tôi đi đầu óc lắc lư
Theo điệu nhạc chiều nay em hờn dỗi
Vô tư chàng trai Mặt trời
Vô tư tôi ngậm ngải, ngậm đắng bông dã quỳ
Chếnh choáng!
Người ta bảo cái vô tư của tôi điên loạn
Điên loạn trong thể thức: Người điên!
Cười mà đôi mắt chẳng vui tôi: ừ! gọn lỏn…

Đứa con gái mùa đông cứ thế mà hê hả
Chọc thẳng vào nách tôi để vui bằng những khúc cười
Như em…
Cái đầu tôi lắc lư… lắc lư…
Tôi chui rúc như loài sâu bọ vào tuổi em
Ngực tim cứ thế mà nhấp nhô, thoi thóp…
Vậy là, bung chiếc áo mùa, nứt mầm…

Chiều nay em hờn dỗi
Gương mặt là hoa dã quỳ
Vàng reo rắc
Vàng hậm hực
Vàng cả đôi mắt biết cười biết khóc
Con dốc chiều nay và con dốc đời tôi, em có còn muốn làm thủ lĩnh…

CÁI CHẾT CỦA CON RẬN

Tôi cân nhắc trong những lần muốn tự nhốt mình
Di đôi chân vào mùa rữa úng
Đôi mắt khép hờ
Con dốc trước mặt đứng thẳng giương đôi mắt đá nhìn ngạo nghễ
Tôi thở hắt mệt mỏi khí hậu bất thường
Những viên sỏi cười giòn tang ngũ cung
Mơ màng dãy thiên hà bà mẹ bao la tấm lòng luôn rung động
Nhích một chút dưới chân nứt một đóa dã quỳ
Nhích một chút gót chân thêm vàng một chút
Bà mẹ thiên hà dịch chuyển trong quyết định giam cầm đứa con khuyết tật
Nứt nẻ linh hồn trong cánh cửa hổn hển thở

Con chuồn chuồn đỏ đít ghim lên tôi trần trụi kiệt mùa
Nó lõa lồ trong gam màu chấm- phẩy chết chóc của gã thi sĩ lang thang
Ngân trầm sương khói bần bật run
Rặng thông hút gió giao hưởng ma quái
Gõ vào tảng đá tảng đá mọc thơ, thở…
Con chuồn chuồn chết khan
Và mùa rách rưới chiếc áo voan sương
Đưa ma bằng mây
Đưa ma bằng ngũ cung tiếng đờn cò

Thi sĩ biến mình thành họa sĩ vẽ thơ trên gương mặt người tình
Gã chán chường nhan sắc người đàn bà đã cũ
Và nàng thơ của gã luôn mọc nhành hoa mới
Cộc cằn như gót chân chai cứng

Rồi ngày hôm nay tôi quyết định giam cầm mình trong mùa im ắng
Tập làm con rận thất thểu chết
Cái chết trơ hoang đôi mắt người đời, người tình
Tập làm con rận chết thủng xuyên dư vị bí ẩn giãn nở nỗi buồn vụn vặt

Tập làm con rận chết khô máu mủ trang thơ…

MƠ TÌNH

Lê Miên Ca và ca sĩ Thu Minh Đà lạt

(Viết tặng Thu Minh Đà Lạt từ câu chuyện của chị)

Em đang mơ
Giấc mơ dằng dai trên lưng dã quỳ
Vạt nắng mùa đông, một chút bức bối
Không hình thù không động thái
Và trôi… trôi về miền du lãng
Riêng mình
Bồng bềnh không gian
Cung đàn trên ngón em không bao giờ rỗng tuếch
Giấc mơ hóa vàng hoang
Về anh, phía sau những bức tường dày cộp, ngăn trở
Là những đọt sóng trắng bọt tóe hình sợi nắng

Anh cũng đang mơ
Có lẽ…
Đọt sóng cồn lên nỗi nhớ bản nhạc dã quỳ vàng vọt
Khép mình
Trầm tư khoảng không gian miền xanh cỏ
Có em
Cung đàn hút gió
Cỏ hóa hồng, ơn mưa móc…
Rụng rời ký ức thảo nguyên
Giấc mơ chìm
Phía em, lưng dã quỳ cong mùa, mỏng tang
Là đôi mắt uống sương chống chếnh cái nhớ

Cứ thế!
Mà ta mơ những ngày có nhau hoa quỳ vàng rải
Anh đi em ở lại
Phố núi trộm nhìn phố biển, từ trên cao thác đổ
Đồng vọng tiếng nhớ trên mùa khoác chiếc áo sương
Em hóa dã quỳ
Anh hóa đọt sóng
Ta tung lên trời yêu đương và hy vọng
Và có thể cũng không là gì!?
Chỉ có ngày mai là rõ rệt một chút
Viễn cảnh của mùa đông trốn biệt dưới đáy hộp
Đen kịt cô độc

Ừ,
Có thể sẽ quên
Miền quên là sự héo rũ dung nhan mặt người
Cuộc sống là chiếc bóng dai dẳng người ta đèo bòng
Và chối từ chính cuộc sống, cuộc sống rất thật trước mắt
Có thể dửng dưng vô hại
Có thể giết chết nhau tội tình

Thôi,
Đừng nhé!
Cứ để thời gian thổi phồng nhẹ hẫng
Và nụ cười mãi thế mà tươi
Ký ức sẽ mãi là ký ức
Đẹp trong giấc mộng thiên đàng đêm qua
Đừng khước từ chính mình
Đừng vỡ tung trật tự
Chấp nhận…
Một chút tình yêu hòa điệu
Một chút đắng cay trong ngọt lành
Là vậy!?

Đầu năm 2013
Lê Miên Ca

  1. Một chùm thơ chứa chất nỗi niềm một cách thể hiện độc đáo rất hay , rất ấn tượng . TN xin sẻ chia cùng Bạn