Trần trụi – Vũ Thanh Hoa

Đăng ngày 29/10/2016 trong mục Tác phẩm Vũ Thanh Hoa, Thơ Vũ Thanh Hoa Lượt xem: 931 lần

23

TRẦN TRỤI

những long lanh cuối cùng gió cũng cuốn đi
anh trần trụi trước em như cánh đồng vừa qua bão
những lời nói ngày nào khiến em đắm chìm trong cơn mưa hồng
bật lại như tiếng rên trơ khấc của bánh xe
rỗng tuếch như chiếc túi rách
nhẹ tênh như chiếc lá khô
vô vị như giọt mưa cũ hôm qua còn sót ngoài song cửa
bức tranh rực rỡ biến thành mảnh vải úa màu
đến một cái tên cũng chả khiến nhau nhớ lại

em khóc cho sự quên lãng của con người
cho sự khởi đầu và kết thúc
con tàu bắt đầu từ một nhà ga và đi đến một nhà ga
nó không thể cứ đi ngoài sương và gió
em khóc vì sự bất lực
khóc vì nuối tiếc
không thể đem anh về lại ngày xưa…

29.10.2016
VŨ THANH HOA